Bài Văn Hay Kể Lại Câu Chuyện Con Rồng Cháu Tiên Theo Phong Cách Mới

--- Bài mới hơn ---

  • Tư Vấn Đặt Tên Cho Con Sinh Đôi Năm 2022 Dễ Nhận Biết Và Nhiều Ý Nghĩ
  • Đặt Tên Cho Con Trai Họ Nguyễn Sinh Năm 2022 Tân Sửu Mang Lại Phú Quý * Adayne.vn
  • Đặt Tên Cho Con Theo Nghĩa Hán Việt
  • Cách Đặt Tên Hán Việt Cho Con Gái Trai Hay Và Ý Nghĩa Nhất * Adayne.vn
  • Xu Hướng Đặt Nick Name Ở Nhà Cho Con Năm 2022
  • * Giới thiệu chung:

    – Truyện xảy ra từ ngày xưa, ỏ đất Lạc Việt(bây giờ là miền Bắc nước ta.)

    – Nhân vật chính: Lạc Long Quân và Âu Cơđều là dòng dõi thần tiên. Hai người tình cờ gặp nhau, kết duyên thành vợ chồng.

    * Diễn biến của truyện:

    a. Việc sinh nở kì lạ của Âu Cơ:

    – Âu Cơ sinh ra cái bọc một trăm trứng, nở thành trăm người con khôi ngô, lớn nhanh như thổi.

    b/ Lạc Long Quân và Âu Cơ chia tay:

    – Lạc Long Quân là nòi Rồng nên không thể ở trên cạn lâu được, đành tạm biệt Âu Cơ để trở về thuỷ cung.

    – Âu Cơ một mình nuôi đàn con đông đúc.

    c/ Việc chia đôi đàn con, lời giao ước giữa Lạc Long Quân và Âu Cơ:

    – Âu Cơ mời chồng về để chia đôi đàn con. Lạc Long Quân mang theo năm mươi con xuống biển. Âu Cơ mang năm mươi con lên núi.

    – Lạc Long Quân dặn Âu Cơ chia đàn concai quản các phương, khi cần phải giúp đỡ nhau.

    * Kết thúc truyện:

    – Vị vua đầu tiên của nước ta là Hùng vương, con trưởng của Lạc Long Quân và Âu Cơ.

    – Hình thành nhà nước đầu tiên đặt tên là Văn Lang, kinh đô đóng ở Phong Châu. Triều đình có quan văn, quan võ. Vua cha chết truyền ngôi cho con trưởng, mười tám đời đều lấy hiệu Hùng vương.

    – Nguồn gốc cao quý của dân tộc Việt Nam là con Rồng, cháu Tiên.

    II. BÀI LÀM

    Thuở xưa, ở vùng đất Lạc Việt có vị thần tên là Lạc Long Quân, con trai của thần Long Nữ sống dưới biển Đông. Thần thân hình rồng, sức khoẻ phi thường và có nhiều phép lạ. Thỉnh thoảng, thần lên sống trên cạn, giúp dân diệt trừ các loài yêu quái như Ngư Tinh, Hồ Tinh, Mộc Tinh. Thần còn dạy dân cách trồng trọt và sinh sống.

    Âu Cơ là một tiên nữ, dòng dõi Thần Nông ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng thích ngao du đây đó, những nơi có phong cảnh đẹp. Một hôm, nghe nói vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ, nàng đã tìm đến thăm. Tình cờ, Âu Cơ gặp Lạc Long Quân. Bên trai tài, bên gái sắc, họ yêu nhau rồi kết thành vợ chồng.

    ít lâu sau, Âu Cơ sinh ra cái bọc trăm trứng, nở ra một trăm người con khôi ngô tuấn tú lạ thường. Chẳng cần bú mớm mà đàn con vẫn lớn nhanh như thổi, khoẻ mạnh như thần.

    Một hôm, nhớ biển cả và cảm thấy mình không thể sống lâu trên cạn được, Lạc Long Quân đành từ biệt Âu Cơ để trở về chốn thuỷ cung. Âu Cơ một mình nuôi con. Ngày lại ngày qua, nàng sốt ruột trông ngóng chồng với tâm trạng buồn tủi. Cuối cùng, nàng gọi Lạc Long Quân về và than thở:

    – Sao chàng nỡ bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?!

    Lạc Long Quân ân cần giải thích:

    – Ta vốn nòi Rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng Tiên ở chốn non cao. Kẻ trên cạn, người dưới nước, tính tình tập quán khác nhau, khó lòng mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta dẫn năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi có việc gì khó khăn thì giúp đỡ nhau, đừng quên lời hẹn.

    Âu Cơ nghe theo đưa năm mươi người con lên đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu Hùng Vương, lập ra nước Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu (vùng Bạch Hạc, Lâm Thao, Phú Thọ ngày nay). Triều đình có quan văn, quan võ (Lạc hầu, Lạc tướng). Con trai vua gọi là lang, con gái vua gọi là mệ nàng (mị nương). Vua cha chết, con trai trưởng sẽ nối ngôi. Mười tám đời vua kế tiếp nhau đều lấy hiệu Hùng Vương.

    Từ sự tích này mà dân tộc Việt Nam thường nhắc đến nguồn gốc cao quý của mình là con Rồng, cháu Tiên. Tất cả các dân tộc sống trên đất nước Việt Nam đều là anh em cùng chung một bọc sinh ra (đồng bào). Các dân tộc đoàn kết, thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Kể Truyền Thuyết “con Rồng Cháu Tiên” Bằng Những Lời Kể Khác Nhau
  • Nan Giải Đặt Tên Cho “rồng Con”
  • Đặt Tên Cho Con Theo Đúng Quy Định Của Pháp Luật
  • Quy Định Về Việc Đặt Tên Cho Con
  • 1398 Tên Con Trai Tân Sửu Hợp Mệnh Thổ, Đặt Tên Con Theo Mệnh 2022
  • Kể Truyền Thuyết “con Rồng Cháu Tiên” Bằng Những Lời Kể Khác Nhau

    --- Bài mới hơn ---

  • Bài Văn Hay Kể Lại Câu Chuyện Con Rồng Cháu Tiên Theo Phong Cách Mới
  • Tư Vấn Đặt Tên Cho Con Sinh Đôi Năm 2022 Dễ Nhận Biết Và Nhiều Ý Nghĩ
  • Đặt Tên Cho Con Trai Họ Nguyễn Sinh Năm 2022 Tân Sửu Mang Lại Phú Quý * Adayne.vn
  • Đặt Tên Cho Con Theo Nghĩa Hán Việt
  • Cách Đặt Tên Hán Việt Cho Con Gái Trai Hay Và Ý Nghĩa Nhất * Adayne.vn
  • Đề bài: Kể truyền thuyết “Con Rồng cháu Tiên” bằng những lời kể khác nhau.

    Ngày xưa ở vùng đất Lạc Việt – bây giờ chính là vùng Bắc Bộ nước ta – có một vị thần tên là Lạc Long Quân. Thần mình rồng, là con trai thần Long Nữ. Thần sống dưới thuỷ cung, thỉnh thoảng hiện lên giúp dân diệt trừ yêu quái và dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi. Ở vùng núi cao phương Bắc khi ấy có một nàng tiên cực kì xinh đẹp, thuộc họ Thần Nông, tên gọi Âu Cơ. Nghe nói vùng đất Lạc Việt nhiều hoa thơm cỏ lạ, nàng liền đến thăm. Tại đây, nàng gặp Lạc Long Quân. Hai người yêu nhau rồi nên vợ nên chồng. Họ sống trong cung điện Long Trang.

    Ít lâu sau, Âu Cơ có thai. Thật kì lạ, đến kì sinh nở, nàng sinh ra một bọc trăm trứng, sau trăm trứng nở ra trăm người con trai khôi ngô tuấn tú. Đàn con cứ lớn nhanh như thổi, chẳng cần bú mớm gì. Lạc Long Quân, vì không quen sống trên cạn nên một thời gian sau trở về thuỷ cung, bỏ lại Âu Cơ cùng đàn con trên cạn. Chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy chồng về, Âu Cơ bèn gọi chồng lên than thở. Lạc Long Quân đành phải nói với Âu Cơ rằng, hai người không thể tiếp tục cùng nhau chung sống vì tập quán, nơi sinh… khác nhau. Âu Cơ cùng Lạc Long Quân chia đàn con, năm mươi người con theo cha xuống biển, năm mươi người con theo mẹ lên rừng, cùng cai quản bốn phương.

    Ngựời con trai trưởng của Âu Cơ lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang. Theo tục cha truyền con nối, mười tám đời vua Hùng đều lấy hiệu là Hùng Vương. Cũng bởi sự tích này mà về sau, người Việt Nam ta – các con cháu vua Hùng – khi nhắc đến nguồn gốc của mình thường xưng là con Rồng, cháu Tiên.

    Câu chuyện đến đây là kết thúc. Bằng trí tưởng tượng phong phú, truyện “Con Rồng cháu Tiên” đã giải thích, suy tôn nguồn gốc giống nòi và thể hiện ý nguyện đoàn kết, thống nhất của cộng đồng người Việt.

    Dương Hoài Phương (Trường THCS Dịch Vọng)

    Các bạn có biết vì sao ta luôn tự hào là “Con Rồng cháu Tiên” không ? Câu chuyện Con Rồng cháu Tiên tôi kể sau đây sẽ giúp các bạn hiểu thêm về điều đó.

    Ngày xưa, ở miền đất Lạc Việt, cứ như bây giờ là Bắc Bộ nước ta, có một vị thần thuộc nòi rồng, tên gọi Lạc Long Quân, con trai của thần Long Nữ. Thần có sức khoẻ vô địch, thường lên cạn để dạy dân cách ăn ở, giúp dân diệt trừ yêu quái.

    Bấy giờ, ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ là con của thần Nông – vị thần giúp dân trồng trọt lúa ngô,… Nghe nói vùng đất Lạc Việt nhiều hoa thơm cỏ lạ, nàng Âu Cơ xin phép vua cha cho tới thăm. Ở đó, nàng gặp Lạc Long Quân.

    Hai người yêu nhau và nên duyên chồng vợ, cùng sống ở cung điện Long Trang.

    Thời gian sau, Âu Cơ có mang. Đủ ngày đủ tháng, nàng sinh ra một cái bọc có trăm trứng. Lạ thay, trăm trứng lại nở ra trăm người con trai đẹp đẽ, hồng hào. Chúng không cần bú mớm gì mà vẫn lớn nhanh khoẻ mạnh như thần.

    Sống với nhau một thời gian, cảm thấy mình không thể tiếp tục cuộc sống trên cạn, Lạc Long Quân đành từ biệt vợ con trở về Long cung.

    Lại nói về Âu Cơ. Ngày đêm nàng buồn tủi chờ mong Lạc Long Quân trở về. Không chịu được, nàng gọi chồng lên, bảo:

    – Sao chàng lại bỏ thiếp mà đi, không ở lại cùng thiếp nuôi dạy các con?

    Lạc Long Quân nắm tay vợ, bùi ngùi nói:

    -Ta ở miền nước thẳm, nàng ở chốn non cao, ta là Rồng còn nàng là Tiên Rồng và Tiên không thể sống mãi cùng nhau. Nay, ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, cùng nhau cai quản bốn phương, bảo vệ đất nước, có việc gì thì giúp đỡ nhau, đừng quên lời hẹn.

    Âu Cơ nghe theo, từ biệt chồng lên đường.

    Người con lớn của Âu Cơ theo mẹ lên núi, được tôn làm vua. Chàng đóng đô ở đất Phong Châu, lấy hiệu là Hùng Vương. Mười tám đời vua Hùng đã nối tiếp nhau. Từ đó, dân tộc ta dù ở khắp mọi nơi nhưng vẫn gọi nhau là đồng bào. Mỗi khi gặp giặc ngoại xâm vẫn cùng nhau đứng lên giữ nước. Mỗi khi nơi nào gặp khó khăn, các nơi khác lại cùng nhau giúp đỡ.

    Câu chuyện tôi kể chắc đã giải thích suy tôn nguồn gốc giống nòi dân tộc Việt và cũng gửi gắm ước mơ thống nhất cộng đồng người Việt của dân ta đấy các bạn ạ.

    Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, ở miền đất Lạc Việt, bây giờ là Bắc Bộ nước ta, có một vị thần mình rồng, con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân. Với sức khoẻ vô địch cuả giống rồng cùng những phép thần thông biến hoá mà cha mẹ dạy cho, chàng hay lên cạn giúp dân diệt trừ yêu quái và dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi…

    Cùng lúc ấy, ở vùng núi cao phương Bắc có một tiên nữ xinh đẹp tuyệt trần, tên là Âu Cơ, thuộc dòng họ Thần Nông. Nghe nói vùng đất Lạc Việt đất đai màu mỡ, vạn vật phong phú tốt tươi, nhiều hoa thơm cỏ lạ, nàng bèn đến thăm. Tại đây, nàng gặp Lạc Long Quân và hai người nên duyên chồng vợ. Họ sống với nhau rất hạnh phúc ở cung điện Long Trang.

    Không lâu sau, Âu Cơ có mang. Mọi người mừng rỡ chờ ngày nàng nở nhụy khai hoa. Nhưng thật kì lạ, đến kì sinh nở, nàng sinh ra một bọc trăm trứng, sau trăm trứng lại nở ra trăm người con hồng hào bụ bẫm. Đàn con chẳng cần bú mớm, lớn nhanh như thổi, đứa nào đứa nấy mặt mũi khôi ngô, sức khoẻ vô địch.

    Một ngày nọ, Lạc Long Quân bỗng nhớ biển cồn cào, chàng bèn về thuỷ cung, để lại Âu Cơ và đàn con đêm ngày nhớ mong buồn tủi. Mãi rồi một hôm, Âu Cơ đành phải gọi Lạc Long Quân lên, nàng than thở:

    – Sao chàng lại bỏ thiếp mà đi, không ở lại cùng thiếp nuôi dạy con cái?

    – Cả đời ta gắn với biển sâu, nàng lại là tiên nữ chốn non cao. Người dưới nước, kẻ trên cạn thì một cuộc biệt li chắc không tránh khỏi. Vả lại, ta còn cha già mẹ yếu nơi biển sâu không ai chăm sóc, công việc ở đó không ai gánh vác thay ta. Thôi, ta đem năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương, mỗi khi khó khăn hoạn nạn thì phải giúp đỡ lẫn nhau.

    Không còn cách nào khác, Âu Cơ đem năm mươi người con lên núi. Người con trưởng của Âu Cơ được tôn làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Vãn Lang, đóng đô ở đất Phong Châu. Trong triều có tướng văn, tướng võ, con trai vua gọi là Lang, con gái vua gọi là Mị Nương. Tục truyền rằng, mười mấy đời vua đều không thay đổi hiệu – Hùng Vương.

    Cũng bởi sự tích này mà về sau, nhân dân ta rất tự hào vì mình là con Rồng cháu Tiên.

    Ngày xưa ở miền đất Lạc Việt, cứ như bây giờ là Bắc Bộ nước ta, có vị thần thuộc nòi rồng, con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân. Thần mình rồng, sức khoẻ vô địch và có nhiều phép lạ. Thần thường sống dưới nước, thỉnh thoảng lên cạn diệt trừ yêu quái giúp dân và dạy dân chăn nuôi trồng trọt…

    Bấy giờ ở vùng núi cao phương Bắc có nàng Âu Cơ thuộc dòng dõi Thần Nông. Biết vùng Lạc Việt nhiều hoa thơm cỏ lạ nên nàng đến thăm. Tại đây, nàng gặp Lạc Long Quân. Họ yêu nhau, kết duyên đôi lứa, sống tại cung điện Long Trang trên cạn.

    Ít lâu sau, Âu Cơ có mang. Kì lạ làm sao, đến kì sinh nở, nàng sinh ra một bọc trăm trứng, sau trăm trứng đó nở thành trăm người con trai đẹp đẽ lạ thường. Đàn con không cần bú mớm mà vẫn lớn nhanh như thổi, sức khoẻ như thần. Âu Cơ và Lạc Long Quân mừng vui khôn xiết.

    Nhưng Lạc Long Quân vốn quen sống dưới nước. Một hôm, chàng đành từ biệt vợ con trở về thuỷ cung. Âu Cơ một mình vò võ nuôi con trong chờ mong buồn tủi. Một hôm, nàng gọi chồng lên than thở:

    – Sao chàng lại bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi các con ?

    – Ta thuộc nòi rồng, quen sống dưới vùng nước thẳm, nàng là tiên nữ, quen sống chốn non cao. Kẻ trên cạn, người dưới nước, tính tình tập quán khác nhau, khó mà ăn ở với nhau lâu dài được. Nay ta đem năm mươi người con xuống biển, nàng đem năm mươi người con lên núi, chia nhau cai quản đất đai, khi có việc cần thì giúp đỡ nhau.

    Âu Cơ mang năm mươi người con lên rừng. Người con trưởng của Âu Cơ lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu. Triều đình có đủ tướng văn tướng võ. Con trai được gọi là Lang, con gái gọi là Mị Nương. Khi cha chết, ngôi báu được truyền cho con trưởng. Cứ thế, mười mấy đời vua Hùng đã thay nhau trị vì đất nước, không hể thay đổi hiệu Hùng Vương.

    Kể từ đó, dân Việt Nam, con cháu các vua Hùng, đều tự coi mình là con Rồng, cháu Tiên.

    Đấy là truyền thuyết giải thích nguồn gốc của dân tộc ta. Truyền thuyết cũng cho ta hiểu rõ hơn hai tiếng thiêng liêng “đồng bào” (cùng trong một bọc). Chúng ta tự hào hơn về nòi giống Tiên Rồng của mình. Tự hào hơn về tình đoàn kết của các dân tộc anh em trên đất Việt.

    Từ khóa tìm kiếm

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nan Giải Đặt Tên Cho “rồng Con”
  • Đặt Tên Cho Con Theo Đúng Quy Định Của Pháp Luật
  • Quy Định Về Việc Đặt Tên Cho Con
  • 1398 Tên Con Trai Tân Sửu Hợp Mệnh Thổ, Đặt Tên Con Theo Mệnh 2022
  • 58 Tên Đẹp Cho Bé Sinh Năm Tân Sửu Hợp Tuổi Bố Mẹ, Đặt Tên Bé Năm 2022
  • Kể Lại 1 Câu Chuyện

    --- Bài mới hơn ---

  • Thủ Tục Sang Tên Xe Ô Tô Cũ
  • Từ Vựng Tiếng Anh Về Hoa Và Ý Nghĩa Các Loài Hoa
  • Tên Các Loài Hoa Thông Dụng Bằng Tiếng Anh
  • Tên Tài Khoản Trong Tiếng Tiếng Anh
  • Quỳnh Trong Tiếng Tiếng Anh
  • Đây là một câu chuyện có thật của mình… Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa…thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ…nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình! À, suýt quên! Vì 1 số lý do mình xin được không nói tên cụ thể 1 số con phố hay tên 1 số nhân vật trong câu chuyện, mong các thým bỏ quá!

    PHIÊN BẢN RADIO

    Đây cũng là lần đầu tiên mình đăng bài trên F17, xin nói trước là thực ra mình ko giỏi viết lách vì vậy nếu có sai sót về câu chữ hay chính tả mong nhận được góp ý thẳng thắn từ các thým Vozer!

    Đừng ném gạch ác quá, tội nghiệp mình.

    Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@… Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!

    Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn. Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?

    Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước…

    Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa…hix! Phải làm sao đây ta?

    Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi! Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!

    Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi…

    Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ… mình cứ xưng anh em như xường! Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió…

    Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?

    Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!

    Mình: Ừ, anh cũng đoán thế…(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà)

    Em: Vâng, em tốt nghiệp xong ko thi ĐH, có người quen nên xin được việc ở đây luôn!

    Mình: Một tháng thu nhập mấy trăm triệu hả em? (Hài)

    Em nó cười và đáp lại: Anh giỡn, em một tháng chỉ 4 triệu thôi…(ọc, cũng cao rồi)

    Mình: Vậy cũng khá rồi, anh lương tháng chỉ có 2 triệu =))

    Em: Ủa, em tưởng anh vẫn là sinh viên, đã đi làm rồi à? Nhìn mặt anh thư sinh vậy mà…

    Mình: À, ừ, anh vẫn là sinh viên…2 triệu đó là bà già gửi lên)

    Em: (Cười như điên, tay che miệng) Anh vui tính thật đấy! Cho em xin số điện thoại đi…

    Em: Em nháy máy anh luôn rồi đó ha!

    Mình: Trong giờ làm việc cũng được sử dụng điện thoại hả em?

    Em: Vâng…ai chả dùng hả anh!

    Im lặng 2 phút, đến màn em nó tự tâm sự…

    Em: Anh có người yêu chưa?

    Mình: À, chưa, mẹ anh cấm yêu, anh còn zin 100%!

    Em (lại cười): Vậy à? Tưởng anh được yêu em giới thiệu cho mấy đứa làm ở đây, xinh lắm!

    Mình (ặc ặc, clgt?): Anh nói đùa thôi, chứ xinh như em đây, sao cần phải giới thiệu…

    Em: Anh lại giỡn!

    Mình (ơ mình nói thật mà): Anh nói thật đó chứ? Em chắc xinh nhất đất Thanh Hóa mất…

    Em: Cám ơn anh! Nhưng nếu em nói em chưa yêu ai, anh có tin ko?

    Mình (có vấn đề rồi, sao cứ nhắc tới cái này hoài): Ừ, cũng hơi khó tin đấy, nhưng anh sẽ cố tin…

    Em (nhìn thẳng vào mắt mình, mặt hơi buồn): Em ko tin vào tình yêu sẽ đến với một người như em!

    Mình: Sao em nói vậy? Em xinh, có công việc làm ổn định hơn nữa em rất dễ thương và dễ gần nữa!

    Em: Cám ơn anh! Em làm việc ở đây nên phải như vậy thôi anh, em cũng ít nói lắm…

    Mình nghĩ thầm con này có ý đồ gì ko biết, từ nãy giờ nó nói nhiều ngang mình mà giờ tự xưng ít nói! Thật là khó hiểu) Thôi, em thích sao anh cũng chiều…trời vẫn mưa và anh cũng rảnh! Lại im lặng 2 phút, ko khí hơi trầm xuống, mình đành xé tan cái ko khí đó bằng 1 câu đùa:

    Mình: Nếu em mà chưa có ng yêu thì chắc anh là sư thầy mất!

    Em (ko cười nữa, mặt buồn): Thôi, ko có gì đâu anh! Em biết chẳng ai tin…

    Mình (Ko tin là đúng, xinh mà làm ở cái chỗ đông người thế này, ko có người yêu mới lạ): Thôi được rồi, anh đùa đấy mà, tính anh hay đùa lắm…hình như có chuyện gì phải ko? Em kể anh nghe được ko?

    Em: Ko có chuyện gì đâu anh! (Mặt em nó buồn kinh)

    Sau đó có 1 ông Tây đến, nó xin lỗi mình và chạy ra nói chuyện vs ông ta…Mình phát hiện ra là trình độ tiếng anh của em ý vô đối! Trời, sao tanh vậy ta? Sau đó em nó dắt ông ta vào quầy nhận phòng và dắt ông ta vô thang máy! Trời vẫn mưa, mình ngồi lòng thơ thẩn theo tiếng tí tách của những giọt mưa… Bỗng một cái vỗ vai, mình giật cả nẩy!

    Theo bản năng quay đầu lại thì dường như có 1 ngón tay cũng biết trước được điều đó…mình quay lại và bị cái ngón tay xinh xắn đó chọc vào má… Ngước mắt lên…

    Mình: Làm anh giật cả mình!

    Em: Hi! Em xin lỗi…

    Mình: Ông Tây kia đâu em?

    Em: Ở trên phòng ông ý @@

    Mình (sao con bé này thiếu kính ngữ vậy trời): Ừ!

    Em: Sao anh ngồi đây?

    Em: Vâng!

    Mình: Em đang đuổi khách à? Ít ra cách đây gần 35 phút anh còn đang ngồi trên tầng 7 khách sạn bọn em!

    Em: Hi, em đùa đấy, em biết thừa là anh ngồi đây trú mưa rồi.

    Mình (ẶC, xấu hổ thế): Đâu có, tại ở đây có wifi, anh vào ngồi định mang laptop ra làm việc thôi.

    Em: Vậy anh làm việc chưa?

    Mình: Em đủ thông minh cũng như mắt em có đủ thị lực để nhìn và nhận ra điều đó mà!

    Em: Anh đanh đá thế!

    Mình (ối sặc, mình bị con này nó nói cái gì đây): Ờ, ai cũng nói vậy cả… (nói vậy thôi chứ chả ai nói mình như thế) Mà sao em có vẻ quan tâm đến anh thế nhở?

    Em: Anh là khách hàng mà!

    Mình: Nhưng có thấy đó gì đó hơn khách hàng 1 chút!

    Em: Vậy vì anh đẹp trai cũng được!

    Mình (Choáng, gái thanh hóa là vậy sao? hãi thế): ò, cám ơn em…nhưng nếu chỉ vì vậy thì sự quan tâm cũng hơi thừa chút thì phải?

    Em (mặt nhăn nhăn giống trẻ con): Anh này!

    Mình (cười): Sao?

    Em: Thôi được rồi! Em thích anh đấy! – (Lúc này mặt con bé vênh lên)

    Mình (tái mặt, ko nói được thêm câu gì)

    Em nó cười như điên…ko quên lấy tay che miệng và tay còn lại ôm bụng:

    Mình ko phải tái nữa mà là đỏ mặt rồi, người đâu mà trắng trợn thế hả trời! Hãi gái Thanh Hóa rồi đới!

    Em nó vừa cười vừa nói: Làm gì mà anh đỏ mặt thế kia!

    Mình: Ò, trời mưa anh bị dị ứng… (câu này mình chém ngu nhất từ trước tới giờ)

    Em nó lại ôm bụng cười!

    Mình (xấu hổ và tức lắm rồi): Con bé kia, sao em cứ cười hoài thế hả?

    Em nó vẫn cười!

    Mình cầm cặp lên chuẩn bị đứng dạy rồi, thì nó chạy tới trước mặt, vẫn cười rồi nó nói: trời vẫn mưa đấy, anh ra bây giờ là anh thành ông mặt trời đấy. Mình biết nó đá xoáy mình rồi, ôi nhục thế! Mình vẫn thẳng tiến… Lạy chúa, sao nó ko tránh ra vậy trời…ngực nó chạm vào người mình rồi! Chạm 1 cái mình hãi quá, đành ngồi xuống chỗ cũ và ko quên mở miệng nói câu: Anh xin lỗi!

    Nó cười và đáp lại: Ko sao anh, trời còn mưa, ở lại nói chuyện với em! Mình thấy nó lạ lắm, vừa nãy còn nhăn nhở giờ thì lại dịu dàng vậy… Mình im lặng, ko nói câu gì… Nó bảo mình ngồi dịch vào trong, mắt mình tròn xoe nhìn nó và hỏi: Em định ngồi cạnh anh đó à?

    Em nó mặc kệ, ko trả lời và ngồi thẳng xuống khiến mình phải ngồi vào bên trong… Mình chẳng còn biết em này có ý định gì nữa, bỗng thấy ghét ghét, hơi lẳng lơ thì phải! Mình định lảng tránh em nó bằng cách lôi laptop ra đặt lên bàn và mở máy… Nó vẫn nhìn mình làm, từng cử chỉ, động tác của mình được con bé chăm chú nhìn…

    Đang định quay sang hỏi: “sao em cứ nhìn anh thế?” thì nó khẽ kéo cái laptop của mình về phía nó và mở tệp tin mà mình lưu tên là: “HIV/AISD” – tập tin lưu trữ tất cả những gì mình sưu tầm cũng như nghiên cứu về căn bệnh thế kỉ này!

    Nó mỉm cười và quay sang nhìn mình bằng 1 ánh mắt rất trìu mến rồi cất tiếng:”Em biết mà, ngay từ đầu em nhìn anh, em đã nhận thấy có gì đó mà em có thể tin tưởng”

    Thôi hỏng rồi, không phải nó thích mình thật đấy chứ, mình ấp úng quay sang hỏi lại: “Hả? Em thích anh thật đó à?”

    Em nó cười tủm tỉm, hơi e thẹn: “Nếu thế thì có được không ạ?” – Thôi mình xong rồi, ông trời ơi, tạnh mưa nhanh nên… Một lần nữa mình lại hơi bối rối, thấy vậy nó nhanh ý nói: “Anh sao vậy? Anh ko thích em à?”

    “Ko phải? Nhưng mà…” mình đáp…

    Em nó lại nói:”sao anh?”

    Mình: “Em nghĩ tình yêu là gì? Chúng mình quen nhau chưa đầy 1 tiếng”

    Em nó cười hơi buồn và nói: Vâng em biết rồi…anh là sinh viên Y à?

    Mình: Không, anh là sinh viên IT…

    Em: Vậy sao trong laptop của anh lại có tài liệu về HIV/AIDS?

    Mình: Anh nghiên cứu về căn bệnh đó, căn bệnh thế kỉ mà, anh đang cố gắng năm tới lấy cái giải Nobel về Y Học (Mình lại chém được ngay)

    Em: Sao em lại có cảm giác anh làm vì lý do khác?

    Mình ngạc nhiên: Sao em lại nghĩ vậy? Vậy em nghĩ anh làm vì lý do gì?

    Em nó nhìn mình và nói: Em cũng chẳng biết nữa nhưng em nghĩ anh làm ko phải vì lợi ích cá nhân.

    Mình cười: Em là thầy bói à? Anh làm cái gì cũng đặt TIỀN lên hàng đầu em ạ!

    Em: Cứ cho là vậy đi…nhưng theo em nếu vì tiền thì anh nên chọn cái khác để làm chứ đừng chọn cái này…sinh viên IT mà nghiên cứu về HIV/AIDS và lại còn hi vọng đạt giải Nobel! Anh ko thấy những thứ anh làm cũng đủ cho 1 kẻ ko học thức như em nhận ra mục đích thật sự à?

    Mình ngồi rồi trợn mắt nhìn nó: Thứ nhất, nếu vô học mà nói chuyện sắc sảo như em thì anh cũng muốn vô học. Thứ 2, em đủ tinh tế để nhận ra điều đó vậy hãy nói rõ ràng xem mục đích thực sự của anh là gì?

    Em nó cười: Vậy em cũng muốn trả lại anh 2 cái thứ. Thứ nhất, xem ra anh cũng đã bắt đầu nhận là mình làm vì mục đích khác rồi. Thứ 2, em nghĩ anh nghiên cứu vì một lý do cao cả hơn…anh ko muốn nói cũng được nhưng dù sao em cũng vui lắm!

    Mình thực sự có chút gì đó tò mò về em nó rồi….

    Mình: Ừ, em đúng thì cũng đúng, nhưng a nghĩ có 1 điểm sai…và anh nghĩ một người tinh tế như em phải nhận ra chứ nhỉ?

    Em: Anh nói tiếp đi!

    Mình: Ngay từ đầu khi bước vào anh đã nói chuyện vs bọn em bằng giọng điệu như thế nào chắc em cũng thấy đấy…anh nghĩ mình cũng chỉ là một người bình thường và thậm trí rất nhố nhăng, chứ ko cao cả như em nghĩ đâu!

    Em: Anh có vẻ ko hiểu con gái nhở?

    (Sao em nói chuẩn thế, anh chính xác là vậy mà)

    Mình: Ừ!

    (Lúc này mình nghĩ, chắc lại câu I LOVE U hay Em Yêu Anh rồi hay cái gì đó tương tự đây mà)

    Mình: Ok em!

    Em: Nhưng anh phải hứa với em…

    Mình: hứa cái gì?

    Em: Em đùa đấy, anh chẳng phải hứa với em cái gì đâu!

    (Mình cũng tò mò rồi đấy, có vẻ quan trọng đây, nhìn mặt nó là biết mà)

    Mình: Được rồi mà, em nói đi!

    Em nó mặt nghiêm nghị, mắt nhìn vào mắt mình, 2 đôi mắt nhìn nhau 1 phút, dường như nó đang nghĩ cái gì đó!

    Và rồi cái miệng xinh xắn đó cũng cất lời:”Em…em”

    Mình: Nếu em cảm thấy quá khó nói hãy viết ra word trong laptop của anh…nếu em cảm thấy ko muốn nói nữa thì ko cần nói cũng đc!

    Nó ghé sát má nó vào má mình, mình hơi hoảng vì ko hiểu nó định làm gì, thì ra nó định nói thầm với mình…

    “Em bị HIV”

    Mình chết đứng người lại, dường như tim ngừng đập vài giây rồi sau đó đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực…

    Im lặng…

    Giờ thì hiểu tại sao con bé lại quan tâm tới mỗi tệp tin đó trong laptop mình và mình cũng hiểu tại sao con bé nghĩ về mình và dành cho mình những tình cảm đặc biệt như vậy… Cũng hơi thắc mắc, dường như 2 chữ “tình cờ” đang khiến mình biến thành một nhân vật bất đắc dĩ trong một câu chuyện buồn… Không giang im lặng cho tới khi nó đứng dạy và đi… Mình phải làm sao đây?

    Mình chắc rằng nó đã hi vọng rất nhiều vào người mà nó đã nói ra câu đó, nhưng mình không thể? Mình không biết phải nói gì với cô bé! Mình không biết phải làm sao nếu cô bé thích mình thật…và mình không biết phải làm sao tiếp nữa… Chỉ một câu nói… Sao em lại chọn anh là người để nói ra cái bí mật này… Mỗi ngày em tiếp đến hàng trăm khách…tại sao chứ?

    Rồi mình cố ngẩng mặt lên và nhìn xem cô bé đang ở đâu? Ko thấy… Mình vội gập chiếc laptop lại cho vào túi và chạy ra ngoài… Cô bé với chiếc áo dài đỏ đang đưa đôi tay nhỏ bé ra để hứng từng giọt mưa… Mình khẽ ra đứng bên cạnh cô bé, lúc này mình thấy cô bé đẹp đến lạ kì…

    Một nụ cười trong trẻo…: Vậy mà em cứ ngỡ anh đã đi rồi đấy!

    Mình thản nhiên trả lời: Ừ, anh cũng định thế đấy!

    Em: Em nói vậy thôi chứ em biết thừa anh sẽ không đi…

    Mình: Vậy sao? Em nói giống như em hiểu anh lắm vậy!

    EM: Đúng rồi, anh cũng hiểu em nhở?

    Mình: Thôi…nhưng chuyện em vừa nói là thật chứ? (Sao mình lại hỏi câu này nhở?)

    Em: Anh muốn nghĩ sao cũng được…em ko nói dối ai lần đầu gặp mặt đâu!

    Mình: Nhưng điều này cũng đâu thể nói với một người lần đầu gặp mặt như anh?

    Mình: Chuyện gì?

    Em: Anh ôm em một lần đi…

    Mình: Ko phải anh sợ cũng ko phải là anh ngại nhưng anh ko thể làm điều đó, anh xin lỗi…

    Mình: Ừ

    Mình: Ừ!

    (Chẳng biết lúc đó lấy đâu ra cái cản đảm nói câu ừ nữa, xe ko có, tiền cũng ko còn nhiều…)

    Em: Vậy vào trong đợi em đi, em sắp tan ca rồi!

    (Kiểu như 1 đôi yêu nhau vậy nhở? Mình còn kém tuổi em ý mà)

    Mình ngồi đợi khoảng 30 phút…với những suy nghĩ lung tung!

    Em lại đến vỗ vai và làm động tác quen thuộc, lấy 1 ngón tay chọn vào má mình khi mình quay đầu lại!

    Em: Đi thôi anh!

    (Ngạc nhiên quá, em nó đã thay quần áo rồi! Áo phông, quần jean ngắn…phong cách trẻ con quá! mắt mình cứ tròn xoe nhìn vào ngực nó, tại ở đó có cái chữ gì đó mà mãi ko dịch được)

    Mình: Đi đâu cơ?

    Em: Đi dạo chứ đi đâu?

    Mình: Trời mưa mà!

    Em: Em yêu mưa!

    Mình: Nhưng anh còn laptop!

    Em: Đưa nó đây…

    (Ặc, của cải lớn nhất của mình mà nó coi như cái kẹo ý nhở?)

    Mình: Hử? Đưa cho em á?

    Em: Anh sợ mất à!

    Mình: Ko, đây! Nhưng em mang nó đi đâu?

    Em: Mang đi cất vào tủ đồ của em!

    Mình: ò, đây!

    1,2 phút sau em nó đã đi ra và trên tay kèm theo 1 cái ô…

    Mình: Em có mỗi 1 cái ô thôi à?

    Em: Vâng!

    Mình: Nhưng anh nghĩ nó hơi nhỏ!

    Em: Thế thì cất ô đi, mình ko cần ô nữa…

    Ôi con bé này, anh mài có một bộ quần áo thôi đấy… Nghĩ tới đây mới nhớ, chết cha rồi, mưa thế này thì về làm sao kịp Thạch Thất đêm nay (Nhà bạn mình ở tận Thạch Thất, HN)

    Mình: Thôi, mang ô đi, em đừng để bị ốm (Mình biết là bệnh nhân HIV/AIDS sức đề kháng rất kém mà)

    Em: Vâng, hi hi!

    Mình và em nó bước ra khỏi khách sạn… hix, trời mưa mà sao đường vẫn đông thế, đúng là Hà Nội. Cứ cầm cái ô lụp sụp thế này mình cũng khó chịu, mà lại còn đi nhanh nữa chứ…

    Mình mở đầu bằng 1 câu hỏi: Sao? em ko định nói gì với anh à?

    Em: Nói gì?

    Mình: Nói gì cũng được, em đang rủ anh đi cùng em mà!

    Em: Anh có người yêu chưa?

    (Sặc, sao lại hỏi cái con khỉ này?)

    Mình: Ừ, hình như là chưa!

    (Sao mình lại nói như vậy chứ, ừ vào thời điểm đó đúng là mình chưa có thật)

    Em: Sao lại là hình như?

    Mình: Anh hay đùa lắm, đơn giản em cứ nghĩ là chưa đó, đừng để ý đến mấy câu anh thêm thắt vào!

    (Ôi trời ơi, trong túi còn chưa đầy 500k, hix, tiền về Thạch Thất rồi tiền về HP nữa)

    Mình: Ừ, em đói rồi à?

    Em: Ko, em chưa đói!

    (ẶC, thế sao rủ đi ăn?)

    Mình: Thế sao…

    Nó chặn lời…

    Em: Em muốn chúng ta là 1 đôi…trong tối nay!

    (Nói cái con khỉ gì đây ko biết? Cảm giác lúc này lẫn lộn quá, vui buồn và lo lắng, vui vì quen đc 1 ng bạn, buồn vì sắp hết tiền, lo lắng vì liệu em nó có bắt mình làm trách nhiệm của 1 ng chồng ko vậy sao)

    Mình: Hả? Em nói gì thế?

    Mặt nó tỉnh bơ: Đi thôi anh, mưa ướt hết rồi kìa…thương anh quá đi!

    (Hai đứa đi tiếp và mình thực sự choáng rồi…thôi kệ vậy, đằng nào cũng tờ mờ tối rồi, xem ra đêm nay ko về đc Thạch Thất rồi)

    Đến một quán vỉa hè, em nó kéo mình vào!

    (Ôi may thế, anh tưởng em dẫn anh vào nhà hàng cao cấp thì anh chết)

    Em: Anh ăn gì?

    Mình: Hả? Em ăn gì anh ăn đấy!

    Em: Cho cháu 2 bún ốc!

    (Ặc, mình ghét bún ốc, tại nó cứ có con con, ăn cứ như nhai sạn ý)

    Nó ngồi sát vào mình vì ngồi ra ngoài là bị mưa…phía cuối quán, mấy thằng thanh niên cứ nhìn chân nó. Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại đứng dạy và nói: Đổi chỗ cho anh đi!

    Em: Sao vậy anh?

    Mình: Ừ thì em ngồi vào trong cho đỡ mưa!

    Em: Em ngồi đây cũng có mưa đâu?

    Mình: Sao lúc nào em cũng có thể cãi lại anh vậy nhở? Anh ko thích em ngồi đây, ok?

    Mình nói câu đó hơi to làm cho bọn thanh niên cuối quán nó cười ầm lên, một thằng trong số đó nó cố tình nói to:” Mẹ cái thằng này, mày làm anh kia anh ý tức rồi đấy, thôi ăn mẹ mày đi, thấy gái là mắt cứ thố lố ra”

    Em ko nói gì lặng lẽ đổi chô cho mình…

    Mình: Em ăn đi, nhìn gì chúng nó nữa…

    Em: Vâng! Em mời anh ăn

    Mình: Ừ, ăn đi!

    (Sao bây giờ mình với nó tự nhiên thế ko biết, chẳng ngại như vừa nãy nữa)

    Mình: Bún ốc ở đây ko có con con, đợt anh ăn ở quán đường Thái Thịnh, ốc toàn con thôi, kinh ơi là kinh!

    Em: Đây là ốc Hải Dương anh ạ! (Nó vừa nói vừa ăn trông hài vô đối)

    Mình: Hử?

    Em: Ốc Hải Dương ý, ko có con!

    Mình: Hử?

    Em: ỐC HẢI DƯƠNG, nghe rõ chưa?

    Mình: Hử?

    Em: Thôi em ăn đây, kệ anh!

    Mình: Hử?

    (Mình cố tình trêu nó thoai)

    Em: Trêu em à?

    Mình cười: Sao nói ko đói?

    Em: Ko ăn thì phí à?

    Mình: Ừ, vậy ăn nhanh rồi ăn luôn hộ anh đi!

    Em: Ko được…phần của anh, anh ăn đi!

    Mình: Nhưng anh ko đói…

    Em: Nhưng mà anh ăn mấy miếng rồi…em ăn thừa của anh à?

    Mình: Thế thì cứ để vậy thôi…anh bắt em ăn đâu!

    Em: Thôi để đấy em ăn!

    (Đầu tiên tưởng nó nói đùa cơ, hóa ra tí nó ăn thật)

    Sau khi nó ăn xong mình chạy ra chiếm phần thanh toán trước, lại chạy ra trước mình và cản…

    Một lần nữa cái ngực nó lại chạm vào người mình làm mình đỏ mặt…

    Mình: Em làm gì đấy?

    Em: Để em thanh toán!

    Mình: Em buồn cười nhở?

    Em: Sinh viên còn sĩ!

    Mình: Ặc, khinh anh nhở?

    Mình: Bác ơi cháu gửi tiền… rút bừa 1 đồng trong túi… (ối mẹ ơi, sao lại ra đồng 20k thế này)

    Bác chủ quán: 30 ngàn cháu ạ!

    Nó rút tờ 50k từ cái túi sách rồi đưa cho bác chủ quán trước!

    (Mình ngại tái mặt)

    Hai đứa bước ra khỏi quán…

    Mình: giờ đi đâu em?

    Em: Tùy anh đấy!

    Mình: Em ko phải về nhà à? Bố mẹ lo lắng đấy!

    Em: Anh này, sao anh nói thế? Em đã bảo là tối nay chúng ta là một đôi rồi mà!

    Mình: Anh xin lỗi nhưng mà trời thì mưa thế này…

    Mình: Nhưng…

    Em: Đi mà anh (mặt nó nũng nịu tỏ vẻ đáng thương)

    Mình: Ko được, kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cũng được…

    Em: Tắm mưa 1 chút thôi mà!

    Mình: Anh ghét mưa, nó làm anh luôn chậm chễ (Mình nói dối thôi, ai chơi thân với mình chắc biết thừa mình rất yêu mưa)

    Em: Vâng, em yêu mưa! (Mặt nó buồn rượi, thất vọng)

    Mình: Thôi được rồi, tắm mưa thì tắm mưa!

    (Lúc này cũng khá tối rồi, mình nghĩ thôi thì chấp nhận ướt vậy…)

    Em: Yêu anh thế! (Nó hơi kiễng chân, thơm vào má mình trước đám đông)

    (Mình lại nóng hừng hực, mặt đỏ như gấc… mình cố tình ko để nó phát hiện bằng cách bước thật nhanh ra khỏi chỗ có ánh đèn chiếu vào)

    Em: Đợi em cởi dép đã!

    Nó cởi dép xong lon ton chạy theo, mặt vênh lên: Cầm dép hộ đại ca, mau:-w!

    (CLGT? Mình mà phải cầm dép hộ á)

    Em: Nhanh (nó quát to)

    Mình: Ừ, thì đưa đây, sao em quát to thế, ng ta nhìn kìa!

    Em: Con zai thằng nào cũng vậy, phải đánh vào sĩ diện mới chịu làm!

    Mình: Em hơi nhầm rồi đấy…

    Mình: Cầm lấy (mình hét to hơn)

    Nó chạy trước, bỏ mình lại phía sau, một tay cầm dép 1 tay cầm chiếc dù đã cụp lại…

    Mình đuổi theo chặn nó lại: Em muốn sao?

    Em: Em chả muốn sao? Anh muốn sao?

    Mình cười: Em lạ thật đấy!

    Em: Ừ, anh cũng thế!

    Mình im lặng, đi nhanh về đằng trước!

    Em: Anh ko thấy vui à?

    Mình: Em nghĩ em và anh đang ở seul và chúng ta đang là diễn viên chắc?

    Em: Câu này hay thế, anh học ở đâu đấy?

    Mình: Thôi anh ko muốn nói nữa…nhà em ở đâu? anh gọi xe ôm hay taxi cho em!

    Em: Em ko nói!

    Mình: Ko nói thì anh đi! Kệ em…

    Em: Anh đi đi, kệ em!

    Mình: Em cầm dép đây, cầm ô đây…

    Mình bước thật nhanh về phía ngược lại, phía đi tới bến xe Gia Lâm.

    Một bước, hai bước…rồi nhiều bước!

    Ôi chết cha, laptop của tôi khổ thân mình rồi, quên mất là cái laptop của mình còn trong tay nó!

    Quay lại thì nhục mà bước tiếp thì mất laptop à! Lấy hết can đảm chuẩn bị quay lại…

    1…

    2…

    3…

    Quay lại…

    Ơ, nó cũng quay lại nhìn mình kìa!

    Em (hét to): Em biết anh sẽ quay lại mà!

    Mình (hét to): Vì em còn cầm lap của anh đấy!

    Em (hét to): Hả?

    Mình (hét to): Hả cái đầu em!

    Em (hét to): Em yêu anh mất rồi!

    Mình im lặng, định quay đi, trong đầu nghĩ thoáng qua thôi chấp nhận mất anh bạn thân thiết vậy…thở dài rồi quay lại, bước tiếp.

    Em (hét to): Anh khinh em đúng ko? Anh khinh em vì em bị căn bệnh đó đúng ko? Anh là đồ tồi!

    Mình bước đi tiếp, kệ lời nó nói…

    Em (vẫn hét to): Trả lời em đi, 1 câu thôi cũng đc!

    Lúc này mình thực sự ko còn hiểu mình đang nghĩ cái gì nữa, mình sao có thể yêu một người bị HIV chứ? Chuyện này đến quá nhanh, quá gấp gáp và dường như cả 2 đều chỉ như đang bị say nắng giữa một cơn mưa mùa hạ!

    Mình (vẫn đi tiếp nhưng hét to): Anh xin lỗi, nếu quay lại…anh sẽ ko thể… Tôi thú nhận mình là một kẻ đa tình, tôi luôn bị dao động trước những cô gái dễ thương, nhưng ko phải ai trong số đó tôi cũng thích, cũng yêu hay cũng tán tính. Tôi tin vào duyên số vì vậy tôi ko bao giờ đi tìm kiếm tình yêu! Nhưng lúc này đây…tôi dường như đang xao xuyến vì 1 người con gái ngang qua đời tôi 1 thời gian ngắn ngủi… Tôi vẫn bước đi và tiếng mưa cũng đã làm tôi và em ko còn nghe rõ nhau nói gì nữa!

    “Sao em ko nói gì nữa? Em có sao ko? Ai sẽ đưa em về? Liệu em có ngất ko? Em có tuyệt vọng ko?” Từng bước chân lại có hàng tá câu hỏi hiện ra trong tôi…

    Rồi, tôi quay lại…

    Chỉ còn hàng cây và em ko còn đứng đó…

    Tôi vội vã chạy lại chỗ em và tôi đứng lúc nãy…hốt hoảng, tôi nhìn về mọi phía…

    Tôi hét to:”Yến ơi” 1 lần, 2 lần rồi 4,5 lần!

    Vẫn ko thấy em đâu!

    Thất vọng vì ko thấy em, thất vọng vì bản thân, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè mặc cho những hạt mưa cứ rơi và dòng dòng chảy…

    Một cái vỗ vai, vội quay lại…

    Vẫn ngón trỏ đó, chọc vào má tôi…

    Tôi biết rằng đó là em!

    Tôi và em cùng đứng dạy…tôi quát lên:”Em đi đâu thế hả?”

    Em:”Thì em đứng sau cái cây này nãy giờ, tại anh ko chịu để ý đó chứ”

    Tôi im lặng…

    Em: Sao anh quay lại?… Anh yêu em rồi đúng ko?

    Tôi vẫn im lặng…(thầm nghĩ sao số mình lại rơi vào cái hoàn cảnh trớ trêu này hả trời, bao nhiêu cô xinh xắn ko động lòng lại động lòng ngay cái cô bé mà mình chẳng biết gì về cô ta và cô ta lại còn nói cô ta bị HIV nữa chứ)

    Em: Em biết mà! Em thích phim Hàn Quốc lắm và em tin một ngày em cũng sẽ được giống như vậy…

    Tôi chỉ còn biết: Ừ

    Em cầm tay tôi kéo tôi đi tiếp về phía mà em đã chọn…

    Em vui vẻ và cười rất hạnh phúc, từng hạt mưa lăn dài trên đôi má em…tôi nhận ra rằng “Em đang khóc”

    Tôi vẫn tiu ngỉu, chả biết là mình đang làm cái gì nữa… tôi đang đi cùng em vì cái laptop hay vì tôi muốn vậy?

    Chắc là vì cả 2…

    Thấy em vui vẻ như 1 đứa trẻ, tôi cũng vui…thôi thì kệ đó, muốn đến đâu thì đến…tôi nghĩ vậy là đi cùng em!

    Em: Anh cõng em nha, em mỏi chân (lại cái vẻ mặt nũng nịu trẻ con)

    Tôi nhăn nhăn…

    Em: Ko cõng thì thôi…

    Tôi: Ai nói ko cõng đâu…

    Em nhảy luôn lên lưng tôi, cười khúc khích!

    Nghẹn cổ mà ko dám nói s

    Tôi: Sao em nặng thế…?

    Em: Người đẹp, dáng chuẩn mà

    Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này rồi!

    Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa đầu tôi lên và ra lệnh:” Ngựa kia, thẳng tiến”

    Tôi:” Á, em làm cái trò gì thế con bé này…bỏ đầu anh ra, nghẹn, anh giết em giờ!

    Em vẫn cứ làm vậy kệ những lời tôi nói…

    Em ra lệnh tiếp:”Zô, zô”

    “Cái dép của em, và cái túi sách nữa nó cứ đập vào ngực anh, đau lắm” tôi nói!

    Em hét to:”Thả ta xuống”

    Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl chúng tôi thế là cùng, anh còn kém em 1 tuổi mà anh chẳng teen như vậy đâu!

    Em lại hét to:”Cầm đây cho ta” rồi em đưa cái túi sách và cái dép cho tôi…ặc ặc!

    “Cúi xuống” vừa hét em vừa nhảy lên lưng tôi!

    Clgt? con ranh con này, khổ thân mình, biết thế vừa ăn bát bún ốc đó rồi

    Tôi:”Sao số mình nó khổ thế này, biết thế lúc nãy đi luôn cho rồi”

    Em: Đi thì mất laptop à) rồi em cười với vẻ mãn nguyện!

    Tôi: Em nghĩ anh như vậy à?

    Em: Ừ đó, sao nào?

    Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao!

    Em: Ha Ha, đồ dối trá!

    Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải Phòng mà…

    Em: Sao giờ mới nói hả tên kia…

    Tôi: Có ai hỏi đâu!

    Em: Mi ở chỗ nào HP?

    Tôi: Em đừng gọi anh là mi nữa đc ko?

    Em: trả lời đê…

    Tôi: Thủy Nguyên!

    Em cười to và nói: Ko biết

    Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy giờ rồi?

    Em lại cười lớn: Ko biết

    Bó tay với con bé này…

    Tôi bực mình nói: Ê con bé này, em biết anh chưa ăn gì đúng ko?

    Em nhảy ngay xuống: chết em quên, mình đi ăn tiếp đi!

    Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á?

    Em: Vâng, anh đói mà!

    Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo thì ướt!

    Em: có sao đâu?

    Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo trong màu gì rồi đấy!

    Em: màu gì?

    (Sao con bé này nó máu thế?)

    Tôi: Em mặc áo trong màu đen và quần trong chắc cũng thế!

    Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên: Em ko biết đâu… tại anh đấy!

    (Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ trẻ)

    Tôi: Hỏi chấm?

    Em: Anh biết em mặc bên trong màu gì rồi, em cũng muốn biết!

    (Á, con này sao nó dã man thế hả. mình cứ tưởng nó kêu cái gì cơ?)

    Tôi: Anh xin em!

    Em lại cười, chỉ tay vào tôi và nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ kì thế nhở?

    Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì? Ngố mà anh biết em mặc áo trong màu gì?)

    Em: Kệ chứ, chúng mình cứ vào quán vỉa hè đánh chén đã!

    Tôi thở dài, buông xuôi nghe lời…

    Trong quán ăn vì đói nên cứ ăn thôi chả nói cái gì cả, chỉ có điều lần này tôi đã tranh đc cái chân trả tiền!

    Ra khỏi quán, hỏi lão xe ôm: bác ơi cho cháu hỏi mấy giờ rồi ạ?

    (Tại mưa nên mình để di động trong cái túi sách của Yến nên phải hỏi giờ)

    Xe ôm: 8h30 rồi cháu, có về ko bác trở về, kẹp 2 luôn cũng đc!

    (mẹ thằng xe ôm, nói thì nói sao cứ nhìn cẳng người ta?)

    Em kéo tay lôi tôi mặc kệ tôi nói lảm nhảm…

    Tôi: Em lạnh ko?

    Em: Em có!

    Tôi: Anh mặc có 1 áo thôi…

    Em: Em chẳng cần, áo anh cũng ướt mà!

    Tôi: Vậy thôi!

    Em: Anh chưa bao giờ yêu ai hay chưa bao giờ xem phim tình cảm à?

    Tôi: Xem đầy, yêu đầy (sĩ diện chém bừa)

    Em: vậy mà ko biết phải làm gì sao?

    Tôi hiểu ý liền, chắc muốn mình ôm đây…

    Tôi: Thế em bị thần kinh à? Vừa đi vừa ôm chắc?

    Em: Vậy kiếm chỗ nào ngồi là đc? Trạm xe bus đằng trước kia kìa!

    (Lần này thì đi hẳn rồi, chẳng nhẽ phải ôm nó thật à? Thực ra cũng thích thích nhưng mà mình đã ôm ai bao giờ đâu, hix hix)

    Em chạy thật nhanh đến đằng trước ngồi chờ tôi từ từ bước tới…

    Tôi ngồi co ro, bỗng tôi phát hiện ra là đã mất cái ô: Ơ, ô đâu em?

    Em: Em ko biết, anh cầm mà!

    Tôi: Thôi chết chắc để ở gốc cây đó rồi

    Em: thôi bỏ đi, đằng nào cũng ướt hết rồi

    Tôi: Mà sao mưa lâu thế nhỉ?

    Em: Càng thích chứ sao?

    Tôi: Em về muộn bố mẹ ko mắng à?

    Em: Anh đúng là chả để ý gì cả? Em nói từ lúc gặp là em là người Thanh Hóa ra đây làm việc mà, bố mẹ em ở quê hết rồi. Em ra đây ở cùng họ hàng xa, nhưng mỗi tháng em đều phải trả tiền phòng, 2 vợ chồng họ chẳng bao giờ quan tâm em về sớm hay muộn hết!

    Tôi: Vậy à!

    Em: Vâng! Còn anh? Chắc anh cũng ở trọ đúng ko?

    Tôi: Anh ở nhà thằng bạn mãi Thạch Thất cơ, xã Tân Xã, Thạch Thất đó…

    Em: Hì, em ko biết…

    Tôi: Hay mai qua đó chơi với anh!

    Em: Em cũng ko biết nữa…

    Tôi: Sao lại ko biết! Mai em bận làm à?

    Em: Ko, nhưng em có chút việc…

    Tôi: Ừ, vậy để khi khác!

    Chúng tôi im lặng…chừng 5 phút…bỗng!

    Em tựa đầu vào vai tôi…

    Em: Anh à! Anh ơi!

    Tôi: Ừ, anh đây!

    Em: Em bị HIV đấy…

    Tôi: Ừ, em nói 2 lần rồi! Lần này là lần thứ 3

    Lại im lặng, chẳng ai nói vs ai câu gì…

    Khoảng vài phút sau, tôi cất tiếng trước: Em lạnh ko?

    Em: Em ko

    Tôi: Ừ

    Em: Anh muốn ôm em à!

    (Sax, mình làm gì có ý đó)

    Tôi: Đâu..ko có!

    Em: Đặt tay lên vai em đi, kéo sát em vào phía anh đấy!

    Tôi: Em có lạnh đâu (chết cha mình roài, con này nó muốn là thể nào nó cũng bắt mình làm bằng đc cho coi)

    Y như rằng..

    Em: Làm đi, mau, đừng để em hét lên!

    Tôi làm theo em bảo!

    Em nhắm mắt lại, dụi đầu vào bờ vai gầy nhơ xương của tôi…

    Em: Sao anh gầy thế nhở?

    Tôi: Ừ, anh có 53 cân

    Em: Em 49, ha ha

    Hai đứa cùng cười…sau tiếng cười là sự im lặng kéo dài…

    Chẳng hiểu mình đang làm gì nữa, tay tôi khẽ sờ chán chúng tôi quá, ko ốm!

    Tôi khẽ vén vài sợi tóc xõa xuống của em lên vành tai…

    Tay tôi hơi run run khiến em khẽ cười và cất tiếng: Sao anh ngốc vậy nhở? Em chắc chắn đây là lần đầu tiên anh yêu đúng ko?

    Tôi: Ừ (chả hiểu sao lúc đó run quá lại nói ra câu này)

    Em: Em cũng thế…

    (Nghĩ thầm, lại chém gió…chắc qua tay đầy anh rồi)

    Em: Anh ko tin em à?

    Tôi: Ừ

    Em: Em cũng nghĩ thế…

    Tôi: Ai cũng nghĩ thế…

    Em: Nhưng em nói thật đấy anh ạ… anh là fisrt love của em!

    Tôi:?????????????????

    (nó nói chữ phớt lớp giọng ngạt mũi thành phát láp làm mình khó hiểu, vài giây sau mới nghĩ ra)

    Tôi: Ừ!

    Em: Tin em đi!

    Tôi: Ừ, anh tin em!

    Em: Ôm chặt em vào lòng đi, em sẽ nói cho anh biết về em!

    Tôi: Ôm thế nào cơ? Ôm như cũ hay là anh phải quay mặt lại phía em!

    Em cười lớn và nói: Cứ ôm như vậy nhưng sát hơn và chặt hơn đi…

    Tôi: Ừ, thế này hả?

    Em: Chặt nữa đi!

    Tôi: Ok?

    Em: được rồi anh ạ!

    Em: Anh là người con trai đầu tiên ôm em đó…

    (Sax, lúc này mình thầm nghĩ chả biết chém hay thật)

    Em và tôi lại im lặng vài phút…

    Mưa đã nhẹ hạt dần dần…

    Em khẽ ngước mắt lên nhìn tôi…

    Bống nhiên em gạt tay rôi khỏi người em…

    Em: Anh à, em muốn nằm ra ghế và gối đầu lên đùi anh để có thể nhìn thấy khuôn mặt anh!

    Tôi: Em điên à? Tí có ng đến thì sao?

    Em vẫn làm như em muốn và ko quên nói câu: Kệ

    Tôi đành chiều em…thực ra lúc này tôi mới ngắm khuôn mặt em 1 cách rõ ràng nhất…

    Xinh thật đấy, em trắng, mắt nâu, mái tóc dài màu hạt dẻ…môi đỏ tự nhiên…

    Tôi: Ừ! (Thực ra tôi chỉ rung động nhẹ, tôi nghĩ ko phải tình yêu là như vậy)

    Em ngắm tôi một lúc lâu rồi khẽ nhắm mắt…

    “Anh à, chắc anh nghĩ em rất dễ dãi và lẳng lơ đúng ko?” em nói!

    Tôi: Ừ, đã có em khiến anh nghĩ vậy…

    Em: Anh đừng nói gì và nghe nói em này…

    Tôi: Ừ

    Em mở mắt lừ tôi: Đấy, anh lại vừa nói…

    Tôi im lặng…

    Em nhắm mắt và cầm tay tôi đặt khẽ lên má em…

    Em:

    Em yêu mưa, yêu mưa lắm anh ạ!

    Ngay từ khi anh bước vào khách sạn, anh nói chuyện với tụi em và sau đó nói chuyện với em, em đã thích anh rồi… Anh giống mưa lắm…em chắc chưa ai nói với anh như vậy đúng ko? Em đã ngỡ cơn mưa này mang anh đến với em đấy…”

    (ặc ặc, lãng mạn thế, lãng mạn đến khó tin em ơi)

    Em: “Em là con 1, bố em là bác sĩ quân y, mẹ em cũng vậy…trước khi sinh em, bố em đã bị HIV do 1 tai nạn nghề nghiệp, ông không hề biết cho đến một ngày ông đi hiến máu nhân đạo và khi đó thì mẹ em đã mang thai em – đó là chuyện cách đây 19 năm rồi anh ạ, khi đó gia đình em đều sống ở Hà Đông, chỗ viện 103 bây giờ đó anh. Em nghe mẹ em kể lại là bố em tuyệt vọng lắm, ông ko còn mặt mũi nào gặp đồng nghiệp nữa và ông đã quyết định ko làm trong quân ngũ nữa vì lời ra tiếng vào… gia đình em chuyển vào nam sống 1 thời gian sau đó chuyển về Thanh Hóa, khi chuyển về Thanh Hóa em đã 4 tuổi rồi.

    Khi em đủ lớn để biết mình mang trong người căn bệnh thế kỉ thì cũng là lúc hàng xóm, bạn bè hắt hủi em, chúng nó ko chơi với em…

    Em sống trong sự tủi nhục, xa lánh bởi lũ trẻ cũng như những ng lớn tuổi tới năm em 15 tuổi và em ra Hà Nội học cấp 3 với sự ngậm ngùi của cha mẹ.

    Nhà em nghèo lắm, bố mẹ bỏ nghề về làm nông, 3 năm em học cấp 3 ở Hà Nội bố mẹ phải gửi tiền đều đặn hàng tháng, em nhớ như in mới đầu thì mỗi tháng 1 triệu rưỡi, sau đó thì 1 triệu 2 rồi dần dần chỉ còn 1 triệu, em phải đi làm thêm ở một số quầy bar để thêm tiền ăn học… và tiền thuốc men của mình!

    Mỗi năm em chỉ dám về thăm nhà một lần…nỗi nhớ bố mẹ dần dần cũng nguôi đi bởi những bon chen cuộc sống… Em cứ tự cười, tự vươn lên…anh thấy em dũng cảm ko?

    Khi em làm ở bar, em đã gặp đủ loại người, có người xấu, kẻ tốt…ở nơi đó đã dạy em đủ mọi thứ mà thầy cô ko bao giờ có thể dạy…và em nghĩ anh cũng nhận ra điều đó qua cách em nói chuyện!

    Tình yêu đối với em thật sự là một thứ mà em chưa bao giờ mơ tới…lý do tại sao anh cũng biết rồi đó! Căn bệnh này ko cho phép con người ta được yêu…Vậy mà em đã yêu anh đấy…nhanh thật chúng tôi xin lỗi vì em không được như những người con gái khác, em ko có thời gian nhiều như họ vậy nên em đã bỏ mặc suy nghĩ của anh, em ko cần biết anh nghĩ thế nào về em… tốt cũng đc, xấu cũng đc…

    Anh biết ko? Anh là người đầu tiên mà em dám nói ra bí mật của mình đấy…

    Em đã đánh cược với số phận 1 lần và em đã thắng, phần thưởng của em chính à anh đó, à ko, là một buổi tối được bên anh đó!

    Nếu lúc nghe em nói xong anh hất em ra, kêu to lên thì anh biết em sẽ làm gì ko? em sẽ chạy ra đường và đâm đầu vào 1 chiếc ô tô ngay tức khắc… Cám ơn anh vì anh đã ko làm vậy!

    À, anh ơi, năm nay em 19 tuổi, anh nghiên cứu về HIV/AIDS vậy anh biết em sống được bao lâu nữa đúng ko? Anh trả lời em đi!”

    Tôi: ừ, anh biết…em yên tâm đi, nếu em uống thuốc đều đặn thì em sẽ ko sao hết cả! em sẽ sống lâu như ng bình thường mà!

    Em nhìn tôi khẽ cười:”Đồ nói dối, bệnh của em em lại ko biết à, thôi chẳng cần anh nói thật đâu…”

    Tôi: Ừ…nhưng em đừng nghĩ nhiều làm gì…hãy sống vui vẻ như vừa nãy ý

    Em: Anh mong em sống như vậy thật sao?

    Tôi: Ừ, nếu em sống như vậy thì bệnh tật sẽ được đẩy lùi đó…

    Em: Vâng, em vẫn sống như vậy mà (Mắt đượm buồn)

    Tôi im lặng nhìn về phía bên kia đường, một căn nhà đã đóng cửa…

    Tôi khẽ hôn lên chán em…rồi nói:

    “Yến này! Chúng mình ngồi đây gần 1h rồi và mưa cũng đã tạnh rồi đấy”

    Em: Em buồn ngủ anh ạ!

    Tôi: Không được ngủ, tối nay em gạ anh đi dạo mà…

    Em: Vậy cõng em, em mới đi…

    Lần này tôi tự nguyện cõng em…

    Hai đứa ướt như chuột cõng nhau đi trên vỉa hè khiến bao con mắt phải ngó nhìn!

    Em: Anh à, em hạnh phúc!

    Tôi: Ừ…anh cũng thế (thực ra tôi cũng ko biết là có phải như vậy ko, nhưng tôi vẫn cứ đáp lại em như vậy”

    Tôi cười và nói to: Ok! Tối nay em muốn gì cũng đc!

    Tôi: Ko được, em phải về nghỉ ngơi chứ…

    Em: Em nghỉ trên lưng anh là đc rồi, hay anh ko muốn cõng em? Để em xuống đi bộ…

    Tôi: Ko phải thế, anh sợ em bị cảm lạnh, ngấm nước mưa mà!

    Em: Em ko sao…

    Tôi: Vậy thì qua đêm!

    Em: Eo ơi, qua đêm với anh á? Anh đã cưới em đâu?

    Tôi: Em nói gì thế, ý anh là chúng mình đi cùng nhau qua đêm…

    Em: Ngốc, em đùa đấy!

    Hai đứa ko nói gì nữa, tôi cõng em giữa dòng người tấp lập mặc cho mọi người nhìn chúng tôi và nghĩ chúng tôi ra sao…lúc này thứ quan trọng nhất với tôi là nụ cười của em…chỉ cần làm em vui, làm em cười, bù đắp được lại những gì em đã mất mát tôi sẽ làm hết…

    Đi đến một cái cây, chăng đèn, thấy một đôi đang chụp ảnh…tôi biết ngay là em sẽ đòi tôi chụp ảnh cùng em!

    Em:”Lấy máy em chụp, máy em có đèn flash”

    Tôi: Ừ, nhưng mà chúng mình chụp thế này sẽ chẳng lấy đc cả cái cây, đứng lui lui ra như đôi kia kìa!

    Em: Vâng

    Cái đầu tiên chụp thì tôi và em bị mất nửa đầu…

    Em cười lớn: Ha Ha, 2 con ma nửa đầu!

    Tôi: Để anh chụp cho…

    1 cái, 2 cái, 3 cái… 3 cái được 2 cái, 1 cái hỏng…

    Em nói: chụp nữa đi anh, chúng mình nhờ đôi kia chụp kìa!

    Tôi: Anh ơi, anh làm ơn chụp hộ bọn em đc ko ạ!

    1,2,3 chúng tôi rồi em!

    Em: cái này đẹp này!

    Tôi: Bắn sang máy cho anh đi

    Em: Ko…

    Tôi: sao lại ko?

    Em: Sau buổi tối hôm nay, quên em đi…

    Tôi: Ừ…(bình thg thì tôi bật lại ngay nhưng chả hiểu sao hôm nay lại ngoan ngoãn vậy)

    Tôi cõng em đi hết phố này đến phố khác, cho tới khi lưng mỏi nhừ…tôi đoán giờ cũng phải đến 1,2h sáng rồi…

    Em:”Anh ơi, chúng mình về khách sạn đi”

    Tôi:” Hả? về đó làm gì? Khách sạn nào” (Mình nghĩ bậy bạ đây)

    Em: Về đó cho anh nghỉ? khách sạn em làm đó…

    Tôi thực sự cũng rất mệt rồi…

    Tôi: Ừ, vậy cũng đc…

    Em: Thôi ko cần cõng em nữa, em muốn đi bộ…

    Tôi mừng thầm…

    Em: Thích quá còn sĩ diện…

    Tôi: Em cứ làm anh xấu hổ thôi

    Em: Xấu hổ với em thì có sao đâu, em là người yêu anh mà…!

    Tôi chủ động cầm tay em và đi…

    Một đôi nam nữ lặng thầm nắm tay nhau đi trên con đường đã vắng người qua lại…

    Cả đoạn đường dài về tới khách sạn em hồn nhiên hát như một đứa trẻ, tôi thì im lặng đi cạnh em, thỉnh thoảng khẽ cười và nhìn trộm…

    Về tới khách sạn…

    Em lấy laptop đưa tôi, đưa tôi vào 1 căn phòng trên tầng 4 và nói: anh vào đó quấn khăn và đưa quần áo em đi giặt và sấy khô cho…

    Tôi: Còn em?

    Em: Em cũng thế? chẳng nhẽ em ở chung với anh chắc?

    Tôi: Ko, ý anh ko phải vậy..

    Em: Thôi nhanh lên anh…

    Tôi: Ừ, đợi anh một chút…

    Em: Em ngồi giường đợi…

    Thay xong tôi bước ra…

    Em lại cười lớn làm tôi ngại chín mặt: Sao anh gầy thế nhỉ?

    Em: Em xuống đây, anh nghỉ đi…

    Tôi nằm xuống giường và suy nghĩ về buổi hôm đó…

    Suy nghĩ về những gì em nói…về tình cảm của tôi dành cho em…liệu nó có phải tình yêu?

    Và nếu là tình yêu thì chúng tôi sẽ ra sao? đi đến đâu?

    Tôi vốn là kẻ suy nghĩ nhiều…

    Tôi ngại nhưng vẫn cố gắng đáp lại:”Với ai em cũng có thể nói những lời như vậy à?”

    Em:”Vâng, nhưng ko phải ai cũng biết em mặc cái đó màu gì như anh đâu”

    Tôi ko còn biết nói gì nữa…đi vào nhà tắm và mặc quần áo rồi bước ra…

    Em nhảy lên giường và nói: Ngủ thôi chồng yêu!

    Tôi:? Ngủ với em á?

    Em: Vâng, vợ chồng mình ngủ với nhau!

    Em: Anh hãi à! Nhìn mặt là biết mà, thế mà bảo …

    Tôi: bảo gì?

    Em: bảo yêu nhiều rồi!

    Tôi: Anh còn nguyên tem…

    Em cười to: Em cũng còn thưa ông xã!

    Tôi chẳng biết nói thêm gì nữa…

    Em: lên đi mau…

    Tôi: Thôi em ngủ trên giường anh ngủ dưới đất…

    Em: ko thích! Lên mau (quát tôi)

    Tôi: Nhưng mà…

    Em: nhưng mà sao? (vẻ mặt nghiêm nghị)

    Tôi: Ừ, anh biết rồi…

    Tôi khẽ ngồi lên giường…

    Em ôm lấy cổ kéo tôi xuống…và đè lên người tôi…

    Tôi: chúng tôi làm gì thế?

    Em lại cười lớn: Trông anh kìa…

    Tôi: Em biết đấy, chuyện này quá sức tưởng tượng…

    Em: Em đùa đấy, thôi ngủ đi, đừng có động vào người em…

    Tôi thở phào… ôi suýt chết…

    Tôi nằm chằn chọc nhìn em ngủ…

    Lúc ngủ em giống như một thiên thần vậy…

    Thật đẹp…

    Dường như tôi bị cái vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng và cái tính cách bạo dạn, tinh tế của em lôi cuốn mất rồi…

    Có lẽ nào tôi đã yêu em?

    Sau đó tôi thiếp đi lúc nào ko biết…

    Khi tỉnh dạy thì trời đã sáng rồi…rôi giật mình bật dạy, không còn thấy em bên cạnh nữa…

    Nhìn về khắp phía…em đâu rồi?

    Đầu giường có 1 tờ giấy gì đó???

    Tôi lấy tờ giấy, và đọc…

    “Em xin lỗi vì đã ko đánh thức anh dạy…

    Cảm ơn vì đã cho em được yêu anh…

    À, hôm qua em giặt quần áo bằng tay cho anh đó, may mà em giặt bằng tay ko thì usb và tiền trong túi anh đã bị nát hết bởi máy giặt…em để tiền về nguyên vị trí cũ rồi…usb em để trong túi laptop! Còn chiếc điện thoại em cũng sấy khô cho anh và để ở túi ngoài laptop của anh đó

    Em đi đây…đừng cố tìm em!

    Em sẽ yêu anh suốt đời!”

    Chuyện gì đang xảy ra với tôi đây?

    Tay run run cầm tờ giấy…

    Một cảm giác hụt hẫng vô cùng…sụp người xuống…im lặng…

    Tôi vội bật dạy chỉnh quần áo và đi xuống quầy lễ tân…với hi vọng vẫn còn nhìn thấy một thiên thần với tà áo dài đỏ vẫn đứng đó…

    Nhưng không…

    Nhìn khắp, tôi không còn thấy em nữa…

    Vội vã đi hỏi nhân viên quầy lễ tân bằng 1 thái độ cực hoảng hốt và sốt sắng…

    Tại sao? Sao không ai nói về cô ấy cho tôi biết? Họ đang dấu tôi hay họ không biết thật sự?

    Tìm mọi cách hỏi những đồng nghiệp khác, phòng nhân sự rồi cả giám đốc khách sạn về em

    Nhưng cuộc đời là vậy…một màu đen bao trùm trước mặt tôi, tôi hoàn toàn không tìm được một chút gì về em ngoài quê quán, họ tên, ngày sinh từ tay giám đốc khách sạn…

    Thẫn thờ bước ra…

    Nhìn thấy chiếc ghế kia, chiếc ghế mà em đã ngồi cạnh tôi, tôi chợt nhớ ra rằng em đã nháy máy tôi…

    Tôi vội rút điện thoại ra và kiểm tra lại những cuộc gọi nhỡ….

    Chuyện gì đây? Sao không còn cuộc gọi nhỡ nào?

    Lại thẫn người, tôi hiểu ra rằng em đã xóa số của em trong điện thoại tôi…

    Bước chân ra khỏi khách sạn…một dòng nước mắt khẽ lăn dài trên má…

    Ngồi sụp xuống một gốc cây bên vỉa hè như một kẻ hành khất mất hồn…trước mắt là dòng xe cộ tấp lập…

    *Tiếng nhạc chuông*

    Có tiếng điện thoại reo, tôi vội rút điện thoại….(Lúc này hi vọng đây là cuộc điện thoại từ em…)

    Trên màn hình hiện lên chữ “Quỳnh ST” – (Cô em nhận của tôi ở TT)

    Không buồn nghe nhưng đêm qua đã ko về rồi…tôi liền bắt máy

    Tôi: Alo, anh đây!

    Quỳnh: Sao hôm anh qua ko về? Bố em hỏi anh suốt!

    Tôi: Anh xin lỗi, anh nhỡ xe!

    Quỳnh: Anh đang ở đâu thế? Sao nghe giọng anh khác thế!

    Tôi: Anh đang ở XXX, một lát nữa anh về giờ…

    Tôi: Ừ, anh biết rồi…

    Tôi cứ ngồi vậy nhìn dòng người qua lại…rồi…

    Lại có điện thoại…

    “Dung ST” (Cũng là cô em nhận của tôi ở TT – Cô này là cô chị)

    Tôi: Alo, anh đây!

    Dung: Anh đang ở đâu thế? sao hôm qua ko về?

    Tôi: Ừ, anh có chút việc về muộn, anh bị nhỡ xe, hôm qua mưa mà!

    Tôi: Ừ, anh biết rồi!

    Ngồi thêm 15 phút tôi đứng dạy và ra bến xe, suốt dọc đường tôi vẫn cố nghĩ lại từng lời em nói và tìm cách để tìm ra địa chỉ của em! Phải gần 1 giờ đồng hồ sau tôi mới đến Thạch Thất… Thấy tôi về đến ngã 3, bác Kiên làm xe ôm gần đó chạy tới và hỏi han đủ điều sau đó trở tôi về nhà… Cả nhà thấy tôi như kẻ mất hồn, bác Kiên ra hiệu cho mọi người và chẳng ai hỏi thêm câu gì nữa… Tôi nằm vật ra giường cho tới khi Dung và Quỳnh đi học về…

    Vài tuần sau, tôi có nhờ ông anh họ làm bên An Ninh đến K/S một lần nữa để hỏi về Yến, kết quả vẫn vậy… Ngoài Họ Tên, Quê Quán, Ngày tháng năm sinh…tôi không thể tìm được gì nữa… Tôi vẫn còn nhớ ông anh họ nói lại rằng:” Lão giám đốc bảo con bé ý có người quen xin vào, nhưng mà không phải xin qua tôi mà xin qua phòng nhân sự”.

    Và dĩ nhiên anh họ tôi đã dò hỏi bên Phòng Nhân Sự nhưng không 1 ai đứng ra nhận… Phải chăng đây là 1 sự chuẩn bị của cố ấy? Trước khi đi cô ấy đã làm mọi việc để tôi không còn tìm được cô ấy? Cũng phải, em vẫn là 1 người con gái thông minh, tinh tế như lúc đầu gặp anh…

    Tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó… Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau…nhưng sau cơn mưa – khi trời bừng sáng…cũng là lúc em rời xa tôi… Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa…tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh!

    Em – người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất… Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây…sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi… Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em…và đe dọa đến sinh mệnh em…nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ…em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình…

    Có một sự thật là tôi ko thể quên em…mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em…

    Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt:”Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?”

    Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em…và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em! Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai nữa… điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng:”Anh yêu em” cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi…

    P/s của tác giả:

    Xin được cảm ơn Vozers cùng bạn đọc!

    Mình là một người rất rõ ràng, thực ra ban đầu mình nghĩ đăng bài viết này lên Voz chỉ với 3 lý do đó là:

    1 là chia sẻ cùng mọi người nhân dịp 14/2 sắp tới và 2 là muốn viết lại coi như để lưu giữ 1 kỷ niệm không thể quên trong đời và 3 là muốn góp 1 phần nhỏ, rất nhỏ vào việc xóa những kỳ thị của xã hội vs những ng bị HIV/AIDS!

    Mình chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ nhận được phản hồi cũng như những đề nghị giúp đỡ từ phía anh chị em, bạn bè như vậy…thực sự mình đã rất nhạc nhiên!

    Về việc tìm lại ng con gái ấy, mình vẫn đang rất cố gắng…hơn nữa, giờ đây cạnh mình lại có rất nhiều những người bạn mới cùng chia sẻ và giúp đỡ khiến việc mình tìm lại cô ấy cũng đã bớt khó khăn phần nào!

    Tất cả sự chia sẻ, phản hồi hay thắc mắc mình xin được nhận, còn về giúp đỡ thì có những sự giúp đỡ mình đã nhận, cũng có những sự giúp đỡ mình đã từ chối

    – Lý do là cô ấy bị căn bệnh HIV/AIDS nên mình đã không nhận sự giúp đỡ từ một số anh chị đề nghị việc tạo website, fan page hay đăng tin lên truyền hình… để tìm kiếm cô ấy! Nói chung mình không chỉ vì lợi ích cá nhân mà lại public chuyện này như vậy được, mình nghĩ các bạn cũng hiểu ý mình!

    – Có một số anh chị ở Thanh Hóa cũng có đề nghị mình khi đến TH thì liên lạc, mình cũng đã đồng ý, giờ thì mình chưa có đủ khả năng đến TH, nhưng chắc chắn mình sẽ phải nhờ tới sự giúp đỡ của anh chị trong 1 ngày nào đó!

    – Hiện tại mình cũng đã nhờ 1 anh làm ở Viện 103 (anh ý không muốn tiết lộ danh tính – anh ý nói cũng từng là Vozer) đang tìm giúp thông tin về bố cô ấy, hi vọng tìm được địa chỉ nhà cô ấy ở Thanh Hóa!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Hơn 300 Tên Sói Và Ý Nghĩa
  • 5 Resort Sang Chảnh Nào Tại Việt Nam Được Hội “Rich Kid” Ưa Thích Nhất?
  • Tên Các Loại Rượu Chính Trên Thế Giới Hiện Nay
  • Top 10 Thương Hiệu Rượu Ngoại Nổi Tiếng Được Ưa Chuộng Tại Việt Nam
  • Các Loại Rượu Mạnh Nổi Tiếng Trên Thế Giới
  • Câu Chuyện Về Loài Hoa Trong Tình Yêu

    --- Bài mới hơn ---

  • Ý Nghĩa Của Hoa Phượng – Loài Hoa Tượng Trưng Cho Tuổi Học Trò
  • Biểu Tượng Và Ý Nghĩa Của Cây Hoa Phượng Vĩ
  • Ý Nghĩa Hoa Phượng Loài Hoa Gắn Liền Với Tuổi Học Trò
  • Sau 40 Naêm, Töôûng Nhôù
  • Đêm Nhạc Đỗ Hòa An – Hạ Long Biển Nhớ
  • 1. Ý nghĩa của hoa lưu ly

    Được mệnh danh là loài hoa chung thủy, chung tình vì nhiều lý do. Không chỉ về màu sắc của hoa, chủ đạo là tông xanh và tông tím kết hợp với các màu khác tạo nên sự độc đáo và đẹp mắt mà chỉ ở loài hoa lưu ly này có.

    Loài hoa này còn là nguồn cảm hứng bất tận trong thơ ca của nhiều người. Nó gắn liền với câu chuyện đôi lứa, tình anh em. 

    Những bông hoa lưu ly nho nhỏ màu tím ấm áp, với hương thơm ngọt ngào trong trẻo chính là điều tạo nên sự ấn tượng của loài hoa này. 

    2. Nguồn gốc của Hoa lưu ly

    Nguồn gốc của tên Hoa lưu ly bắt nguồn từ câu chuyện ở Đức. Kể về chuyện tình của đôi tình nhân yêu nhau. Đó là một câu chuyện tình buồn khi không may chàng trai đi hái hoa bị trượt chân. Anh ném đóa hoa cho cô gái với lời nhắn forget me not có nghĩa là đừng quên tên tôi. Kể từ đó, loài hoa này có cái tên là hoa Lưu ly. 

    Đặc điểm của hoa lưu ly là thân cỏ, có chiều cao từ 15-30 cm. Là loại cây dễ trồng, dùng để trang trí không gian của bạn. Bên cạnh đó, hoa lưu ly còn có tác dụng giúp thanh lọc bầu không khí trong lành hơn đó.

    3. Cách chăm sóc và trồng hoa lưu ly

    Trồng hoa lưu ly khá đơn giản, có thể trồng ở chậu hoặc trực tiếp ở vườn nhà bạn đều được. Tuy nhiên, cần lưu ý một số điều sau:

    + Nên chọn đất tơi, xốp, giàu chất dinh dưỡng để rễ có thể hút được để cây hoa phát triển toàn diện.

    + Tưới nước và giữ ẩm cho cây hàng ngày, tốt nhất là ngày 2 lần vào sáng/ tối. Như vậy cây ẩm, có thể phát triển toàn diện nhất.

    + Do hoa lưu ly là cây ưa sáng nên bạn nên chọn cây nhiều ánh sáng để giúp cây xanh, tốt và tăng trưởng.

    + Nên chú ý về các sâu bệnh cho cây, có thể bón phân cho cây hoa để hoa có thể phát triển tốt.  

    4. Có thể mua hoa Lưu ly ở đâu?

    Hiện nay, có rất nhiều các cơ sở bán hoa chất lượng, hạn chế mầm bệnh. Bạn có thể tìm các nhà vườn gần khu vực mình sống. Hoặc có thể mua online ở các shop. Một trong số đó có thể kể đến là LIOFlower – địa chỉ cung cấp các loại hoa tươi, bó hoa tươi khỏe, đẹp  với giá thành phù hợp.

    Ở đây có dịch vụ giao hàng tận nơi, bạn chỉ cần đặt mua sẽ có người gọi điện, tư vấn cụ thể nhất cho bạn về hoa lưu ly này. 

     

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tìm Hiểu Về Hoa Lưu Ly
  • Ý Nghĩa Của Hoa Lưu Ly Loài Hoa Mang Thông Điệp Xin Đừng Quên Tôi Forget Me Not • Nekko Shop
  • Cây Hoàng Nam – Cây Huyền Diệp
  • Xuất Xứ Tên Gọi Sông Hương
  • Ý Nghĩa Và Công Dụng Của Cây Hương Thảo Để Bàn
  • 5 Câu Chuyện Thú Vị Về Đặt Tên Thương Hiệu

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhóm Cải Tiến Qcc (Quality Control Circle) Và Hiện Trạng Tại Việt Nam
  • Ý Tưởng Tạo Tên Nhóm Hay Cho Bạn
  • Case Study Đặt Tên Và Tái Thiết Thương Hiệu Cho Khách Sạn 3 Sao
  • 200 Tên Nhóm Whatsapp Vui Nhộn Và Hài Hước Khi Bạn Cần Nguồn Cảm Hứng
  • 230+ Câu Slogan Bảo Vệ Môi Trường Ấn Tượng Nhất, Tiếng Việt + Anh
  • 5 câu chuyện thú vị về đặt tên thương hiệu (kể cả bạn cũng chưa biết)

    1. Khi bắt đầu ý tưởng mở ra Alibaba, Jack Ma mong muốn đó sẽ là một trong các doanh nghiệp lớn nhất thế giới. Vì vậy, Jack Ma muốn đặt cho nó 1 cái tên mang tính toàn cầu hóa, 1 cái tên để cả thế giới đều có thể nhớ đến.

    Một hôm, khi đang đi công tác ở San Francisco, Jack Ma phát hiện ra cái tên Alibaba vừa nhìn thấy ở trên phố rất thú vị. Sau đó, có một cô phục vụ mang cafe đến cho anh, anh liền hỏi cô có biết Alibaba không, cô gái trả lời tất nhiên biết, nó có nghĩa là Open Sesame (Vừng ơi, mở ra).

    Jack Ma tiếp tục tìm hỏi ngẫu nhiên hơn 60 người có quốc tịch khác nhau xem họ có biết về Alibaba không và câu trả lời của họ đều là có, không những vậy họ còn cho rằng đây là 1 cái tên kỳ lạ và thú vị.

    Và thế là Alibaba được Jack Ma chọn làm tên công ty.

    2. Thành lập tháng 2 năm 2004, Facebook ban đầu có tên là Facemash. Sau đó, Zuckerberg đã đổi thành The Facebook với tên miền chúng tôi dựa theo tên gọi viết tắt của 1 cuốn sách ảnh được phát hành nội bộ trong trường Harvard. Công ty đăng ký nhãn hiệu chúng tôi vào năm 2005. Để làm được điều này, Công ty đã phải bỏ ra số tiền 200 nghìn đôla để mua lại tên miền chúng tôi do trước đó nó đã thuộc về chủ sở hữu khác.

    3. Tương tự Facebook, Twitter cũng từng bắt đầu với tên miền chúng tôi Ba tháng sau khi thành lập, 3 nhà đồng sáng lập đã quyết định bỏ ra số tiền 7500USD để mua lại tên miền chúng tôi từ một trang web chuyên về các loài chim.

    4. Paypal ban đầu có tên miền khá độc là chúng tôi Tuy nhiên, sau 1 thời gian hoạt động, có quá nhiều ý kiến phản hồi rằng ký tự X mang quá nhiều ý nghĩa, thậm chí khơi gợi các suy nghĩ về nội dung khiêu dâm. Cuối cùng,Confinity – đơn vị sở hữu Paypal,đã phải đổi nó thành Paypal và chọn tên miền là Paypal.com

    5. Nhà sáng lập Zara Amancio Ortega ban đầu đặt tên công ty của mình là Zorba theo tên bộ phim “Zorba the Greek” được sản xuất năm 1964. Cửa hàng Zorba đầu tiên được mở tại La Coruña vào năm 1975. Không may nó vô tình gần với quán bar tên Zorba. Để tránh nhầm lẫn, ông đã sắp xếp lại các kí tự để tạo ra một từ tương tự, cuối cùng cái tên Zara ra đời.

    --- Bài cũ hơn ---

  • 18 Cách Để Đặt Tên Công Ty Và Tên Thương Hiệu
  • Cung Cấp Nhóm Múa, Vũ Đoàn Tại Tp.hcm
  • #1 : Tên Nhóm Hay Nhất
  • Những Thay Đổi Trong Cách Gọi Tên Lgbt
  • 💟 Kí Tự Đặc Biệt
  • Câu Chuyện Đằng Sau Logo Mới Của Uber

    --- Bài mới hơn ---

  • Danh Sách Tên Trẻ Em Được Yêu Thích Nhất Trong 30 Năm Heisei|Kênh Du Lịch Locobee
  • Bật Mí Cách Đặt Tên Cho Con Tên “An” Bằng Tiếng Anh Cực Hay
  • Ý Nghĩa Hoa Bách Hợp – Lis – Lily
  • Ý Nghĩa Tên Đình Là Gì Và Những Tên Lót Cho Con Tên Đình
  • Ý Nghĩa Tên Hoàn Là Gì Và Các Tên Lót Cho Con Đầy Ý Nghĩa
  • Bạn đã bao giờ trông thấy kiểu tóc của một ai đó và nghĩ “Ôi, đây có phải là kiểu tóc thời thượng của thập niên 90 không?”. Vâng, đó cũng là điều tôi cảm nhận được về cách mà Uber ngày nay được nhắc đến như thế nào. Tất cả mọi thứ không chỉ nằm ở việc chúng tôi non trẻ và đã quá vội vàng khi thay thế biểu tượng nam châm đỏ bằng huy hiệu màu đen vào ngày này bốn năm về trước. Mà còn bởi Uber căn bản là một công ty dám khác biệt.

    Uber bắt đầu như một dịch vụ cung cấp những chiếc xe hơi màu đen cho 100 người ở San Francisco – với tài xế riêng dành cho tất cả mọi người. Ngày nay, chúng tôi có một mạng lưới giao thông trải dài khắp 400 thành phố ở 68 quốc gia dành cho việc giao hàng, không những dành cho tất cả mọi người, mà còn hết sức thuận tiện bởi chỉ cần một nút bấm bạn đã có thể sử dụng dịch vụ. Và cũng chính nhờ vào các dịch vụ như uberX và uberPOOL chúng ta có thể sử dụng những dịch vụ xa xỉ được cung cấp bởi những phương tiện vận chuyển sang trọng với một mức giá phải chăng cho hàng triệu người.

    Sự thay đổi này không diễn ra trong một đêm, nhưng tôi muốn nó có vẻ như vậy. Chính vì thế mà cách đây gần hai năm Shalin Amin và tôi bắt đầu một cuộc hành trình tìm kiếm sự đổi mới để Uber có thể được nhận diện một cách tốt hơn nữa so với những thứ hiện tại mà chúng tôi đang theo đuổi. Khía cạnh độc đáo của Uber nằm ở chỗ chúng ta tồn tại trong một thế giới vật chất. Khi bạn nhấn một nút trên điện thoại của bạn, một chiếc xe đang di chuyển trong thành phố xuất hiện tại nơi bạn đang ở. Chúng tôi tồn tại tại nơi có sự kết nối giữa bits và atoms. Đó chính là Uber. Chúng tôi không chỉ là công nghệ mà còn là công nghệ có thể dịch chuyển các thành phố và các công dân ở nơi đó.

    Vì vậy, ngày hôm nay, chúng tôi rất hào hứng cho ra mắt bộ nhận diện mới để kỷ niệm cho công nghệ của chúng tôi, cũng như những thành phố mà chúng tôi đã phục vụ.

    Điều đầu tiên đập vào mắt bạn về font chữ trong logo mới là sự cân bằng. Tất nhiên, một vài người sẽ nghĩ chúng thật nghiêm túc, kém kiểu cách (và đúng như vậy, tất cả các nét gấp ở cạnh được thay thế bằng những đường cong theo phong cách của những năm 1990). Điều này giúp chúng ta thấy được chữ Uber ngay cả khi nó ở khoảng cách xa hay với kích thước nhỏ. Thêm vào đó, logo mới này giúp mọi người nhìn nhận một cách nghiêm túc hơn về hình ảnh của Uber – một công ty đã trưởng thành.

    Chúng tôi đã giới thiệu về ý tưởng chủ đạo của “bits” trong video demo. Điều này thể hiện rõ quan điểm của Uber khi luôn đi trước và luôn đặt công nghệ lên hàng đầu. “The Bit” còn thể hiện tính nhất quán, làm nổi bật thông tin cũng như đặc điểm nhận dạng của thương hiệu.

    Đây là một vài ví dụ về trang web của Uber. Biểu tượng “The Bit” sẽ nằm ngay giữa logo app của Uber.

    Trái ngược với hình ảnh cũ của Uber bao gồm những mảng màu trắng và đen, đôi khi lạnh nhạt và xa cách. Logo mới lột tả hoàn toàn những gì Uber muốn truyền tải – một cộng đồng chuyên chở và kết nối các thành phố lại với nhau – từ đó, những hoa văn và họa tiết được thêm vào để chỉ đúng ý nghĩa trên. Đội ngũ thiết kế của Uber đã dành hàng tháng trời tìm hiểu về kiến trúc, chất liệu, cảnh quan, nghệ thuật, văn hóa, con người, thời trang để cùng nhau đưa đến ý tương nhận diện cho từng thành phố nơi có sự góp mặt của Uber.

    Ở Mexico, Uber được truyền cảm hững bởi màu hồng xứ Mễ, họa tiết trên những viên gạch lót sàn; ở Ireland có kiến trúc Georgian; Nigeria có những họa tiết hình học đi kèm những sắc màu sáng,…

    China

    Ireland

    Mexico

    India

    Nhưng tất cả chỉ là điểm khởi đầu. Mỗi thành phố đều có những đặc điểm riêng khác nhau, mục tiêu dài hạn khác nhau, từ đó Uber sẽ thiết kế riêng cho từng nơi cũng như từng đất nước. Điều này có nghĩa, Uber vẫn sẽ tiếp tục mang đến hàng trăm palettes màu cùng hoa văn và họa tiết đa dạng đến người dùng hơn nữa.

    Một điểm quan trọng trong sự thay đổi của Uber – Uber không chỉ là phương tiện di chuyển của con người. Giờ đây, Uber còn vận chuyển thức ăn, hàng hóa, và càng nhiều thứ khác nữa. Vì vậy, Uber cần một icon thể hiện hết tất cả các dịch vụ mà thương hiệu này đang cung cấp cho khách hàng. Mỗi icon sẽ bao gồm biểu tượng bit ở chính giữa sau đó là màu sắc của từng vùng và họa tiết nền. Dựa vào sự đa dạng như vậy, Uber sẽ dễ dang truyền tải được ý nghĩa của mình đến với khách hàng từ nơi này đến nơi khác, từ loại hình này đến loại hình khác.

    Rider app

    Partner app

    Theo: Henry Phan – Lauren.b / Uplusgold.com RGB.vn

    Rated 0 out of 5 based on 0 voters

    1. Sign up or login to your account.

    Tên (Đòi hỏi)

    Email

    Website

    Background

    Rate this post:

    Reset Rating

    0 Characters

    Đính Kèm (

    0

    / 3)

    Share Your Location

    --- Bài cũ hơn ---

  • 🥇 Các Tháng Trong Tiếng Anh Và Ý Nghĩa
  • Ý Nghĩa Của Tên Iris Là Gì, Nghĩa Của Từ Iris, Định Nghĩa, Ví Dụ, Giải Thích
  • Đặt Tên Mang Ý Nghĩa Hạnh Phúc Cho Bé
  • Ý Nghĩa Tên Giao Là Gì & Cách Đặt Tên Cho Con Có Chữ Giao
  • Thương Hiệu Thời Trang Fila Có Gì Đặc Biệt?
  • Câu Chuyện Tình Cảm Động Đầy Đau Thương

    --- Bài mới hơn ---

  • Logo Wanna One – Nhóm Nhạc Kpop Nổi Tiếng Một Thời
  • Giải Mã Ý Nghĩa Tên Xuân Tùng Được Dùng Đặt Cho Baby
  • Tên Những Chiếc Xe Máy Nói Lên Điều Gì (Phần 1)
  • Khám Phá Tính Năng Nổi Trội Dòng Xe Yamaha Grande
  • Lịch Sử Của Cái Tên Cây Hoa Huỳnh Anh
  • Hoa xuyến chi hay còn gọi là hoa đơn kim, hoa cúc áo…là loài hoa khá quen thuộc đối với những người ở nông thôn Việt Nam. Người ta đem lòng yêu xuyến chi vì nó mang vẻ đẹp hoang sơ, thuần khiết với cánh trắng mong manh điểm nhụy vàng nổi bật dập dìu trong gió.  

    1. Ý nghĩa của hoa xuyến chi

    Loài hoa xuyến chi thể hiện cho ý nghĩa “bên nhau mãi mãi”. Mặc dù là hoa mọc dại nhưng xuyến chi lại mang trong mình một câu chuyện vô cùng cảm động và có phần đau thương.

    Ngoài ra, xuyến chi còn thể hiện cho sự ngây thơ, hồn nhiên, trong sáng và mong manh của những cô gái nông thôn Việt Nam.

    Hoa cũng đại diện cho sức sống mạnh mẽ, bền bỉ dù ở bất cứ môi trường nào cũng có thể sinh sôi và phát triển.

     

    2. Câu chuyện về hoa xuyến chi

    Ý nghĩa của hoa xuyến chi bắt nguồn từ một sự tích dân gian và được nhiều người truyền tai nhau. Chuyện kể rằng ngày xưa có một người con gái sở hữu giọng ca du dương làm bao chàng trai say đắm. Tuy nhiên nàng lại có nhan sắc hạn chế, trong suốt cuộc đời của mình nàng chưa bao giờ nhận được sự yêu thương, quan tâm chăm sóc. Vì thế ngày qua ngày nàng vẫn luôn phải chịu cảnh cô đơn lặng lẽ với bề ngoài không xinh đẹp của mình.

    Bài viết nên đọc: Hoa voan – Món quà độc đáo và đầy ý nghĩa mà thiên nhiên trao tặng

    Rồi có một ngày, một người khách qua đường nghe được tiếng hát của nàng và đem lòng yêu thương tiếng hát đó. Người ấy đến bên nàng, quan tâm và trò chuyện với nàng nhưng chưa 1 lần họ đối diện với khuôn mặt của nàng. Nàng vui mừng và hạnh phúc vì có người quan tâm mà không nhận ra điều đó.

    Chuyện gì đến rồi cũng đến, vị khách kia bỏ đi để lại nàng ngày đêm thương nhớ và hy vọng người đó sẽ trở lại. Ngày tháng ròng rã trôi đi cuối cùng nàng ngã xuống vì phải chờ đợi quá lâu. Người ta thấy từ nơi nàng ngã xuống mọc lên một loài hoa dại nhỏ nhắn xinh đẹp và được người ta gọi với cái tên vô cùng thân thương là hoa xuyến chi.

    [Hot] – Ý nghĩa Hoa Bằng Lăng – Hoa của tuổi học trò

    3. Nguồn gốc của hoa xuyến chi

    Hoa xuyến chi thuộc họ nhà cúc và có nguồn gốc từ Ấn Độ, sau đó vào thế kỷ XVI loài hoa này được du nhập vào các nước Châu Phi, Châu Âu.

    Tại Việt Nam bạn có thể bắt gặp loài hoa này ở bất cứ môi trường nào: vệ đường, bờ mương, triền đê, bên đường tàu, bãi đất hoang, gò đất khô, bãi cát, ghềnh đá…

    Hoa xuyến chi nở vào quanh năm và thường nhiều nhất vào cuối xuân. Cây xuyến chi mọc thành bụi và cao khoảng 30 – 40cm và có sức sống rất mãnh liệt, nó có thể lấn át hoàn toàn các loài hoa khác.

    Bài viết nên đọc: Ý nghĩa giản đơn của Hoa Cỏ May gợi nhớ tuổi thơ trong bạn

    4. Cách chăm sóc hoa xuyến chi

    Hoa xuyến chi có thể chữa được nhiều loại bệnh như cảm cúm vặt, ho khan…vì thế việc trồng một bụi xuyến chi trong vườn nhà là một ý kiến hay. Việc trồng và chăm sóc xuyến chi hết sức đơn giản, bởi chúng có khả năng sống rất cao:

    • Xuyến chi là loài hoa dại rất dễ sống, đặc biệt là với khí hậu Việt Nam, bạn có thể trồng hoa nơi có độ ẩm và ánh sáng thích hợp với nhiệt độ thích hợp từ 18 – 30 độ C.

    • Cây không kén đất nên bạn có thể trồng ở bất cứ loại đất nào ngoại trừ đất cát. Luôn tạo độ ẩm cho đất và độ dày đất ít nhất 3cm

    • Tưới nước 1 ngày/lần là đủ

    • Không để cây bị úng nước quá 24 giờ, nếu mưa nhiều thì bạn nên khai thông đất.

    • Bón 2kg DAP/100m2 mỗi tháng, trường hợp thấy lá có màu xanh đậm thì thay bằng NPK (16-16-8)

    • Thường xuyên cắt dọn cỏ cho cây…

     

    Bài viết nên đọc: Hoa voan – Món quà độc đáo và đầy ý nghĩa mà thiên nhiên trao tặng

    5. Mua hoa xuyến chi ở đâu?

    --- Bài cũ hơn ---

  • Giải Mã Ý Nghĩa Tên Quỳnh Nhi Được Dùng Đặt Cho Baby
  • Sự Thú Vị Của Tên Minh Khôi.
  • Minh Khôi Là Gì? Ý Nghĩa Tên Minh Khôi Như Thế Nào?
  • Phân Biệt Tên Thương Mại Và Nhãn Hiệu
  • Thảo Mai Là Gì? Người Như Thế Nào Được Coi Là Thảo Mai – Biabop.com
  • Câu Chuyện Về Sự Chia Ly, Ý Nghĩa Sâu Đậm

    --- Bài mới hơn ---

  • Ý Nghĩa Hoa Bỉ Ngạn Là Gì? Truyền Thuyết Đầy Đau Thương Và Nước Mắt
  • Hoa Bỉ Ngạn, Ý Nghĩa Của Hoa Bỉ Ngạn
  • Hoa Phi Yến Và Ý Nghĩa Của Loài Hoa Tinh Khôi
  • Hoa Phi Yến – Một Cái Tên Đẹp Gắn Với Một Ý Nghĩa Đẹp
  • Truyền Thuyết Về Loài Hoa Tinh Khôi
  • Xuất hiện khá nhiều và thường xuyên trong những bài hát, bài thơ, tiểu thuyết với hình tượng về sự chia ly của tình yêu lứa đôi. Bỉ ngạn là loài đẹp nhưng lại để lại nỗi ám ảnh về kí ức đau thương. Vậy ý nghĩa hoa bỉ ngạn là gì mà lại được gán cho mình nét đẹp buồn đến vậy.

    Hoa bỉ ngạn màu đỏ

    Nhìn hoa Bỉ Ngạn từ góc độ khoa học

    Hoa bỉ ngạn có tên khoa học là Lycoris Radiata, thường được gọi với nhiều tên gọi khác nhau như hoa Long Trảo Hoa, cây Mạn Châu Sa Hoa, Hồng hoa Thạch Toán….

    Hoa ban đầu được tìm thấy ở Trung Quốc.  Nó cũng được tìm thấy ở Nhật Bản. Loài cây này được thấy ở Hoa Kỳ lần đầu tiên năm 1854. Đó là khi Hoa Kỳ mở cửa thương mại cho Nhật Bản. Thuyền trưởng William Roberts trong một lần trở lại Hoa Kỳ đã mang theo loài hoa này từ Nhật.

    Nguồn gốc hoa bỉ ngạn

    Đặc điểm của hoa bỉ ngạn

    Thuộc loại cây thân thảo lâu năm, có chiều cao trung bình khoảng 40 – 100cm và thường mọc sát nhau. Nó không thích nhiệt nhưng lại thích sống trong một môi trường ấm áp và khi nhiệt độ quá cao thì cây rất dễ chết.

    Hoa thường nở vào khoảng tháng 7 – 9, lúc này cây sẽ bật thẳng lên mặt đất thành 5 – 7 cành hoa và mỗi cánh hoa có thể dài đến 60 cm.

    Hoa tương đối nhỏ và có màu đỏ tươi, tạo thành từng chùm xếp vào nhau trông rất lạ mắt. Màu sắc của hoa gồm đỏ, trắng, vàng nhưng trong đó đỏ là màu sắc nổi bật và rực rỡ nhất.

    Đặc điểm của loài hoa bỉ ngạn

    Lá bỉ ngạn có hình dáng giống như lá tỏi, thon và hẹp. Đối với bỉ ngạn thì khi có lá sẽ không có hoa và ngược lại hoa sẽ không có lá mặc dù chung một rễ nhưng không bao giờ gặp được nhau. Vậy ý nghĩa hoa bỉ ngạn là gì?

    Truyền thuyết nổi tiếng nhất về hoa Bỉ Ngạn tiêu tốn giấy mực và nước mắt

    Truyền thuyết kể rằng bảo vệ bên cạnh hoa Bỉ Ngạn là hai yêu tinh, một người tên là Mạn Châu, một người tên là Sa Hoa. Họ canh giữ Bỉ Ngạn suốt mấy nghìn năm nhưng trước giờ chưa từng tận mắt nhìn thấy đối phương… Bởi vì lúc hoa nở nhìn không thấy lá; khi có lá lại không thấy hoa.

    Giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp nhau, thương nhớ nhau không nguôi dù chưa chưa một lần gặp gỡ. Thế nhưng, bọn họ điên cuồng nhung nhớ đối phương, và bị nỗi đau khổ hành hạ sâu sắc. Cuối cùng có một ngày, bọn họ quyết định làm trái quy định của thần, lén gặp nhau một lần.

    Truyền thuyết về bỉ ngạn hoa

    Thế nhưng vì việc này mà thần trách tội. Mạn Châu và Sa Hoa bị đánh vào luân hồi, và bị lời nguyền vĩnh viễn không thể ở cùng nhau, đời đời kiếp kiếp ở nhân gian chịu đựng nỗi đau khổ.

    Kể từ đó về sau, mạn châu sa hoa chỉ nở trên con đường hoàng tuyền, hoa có hình dạng như những cánh tay hướng về thiên đường để cầu khẩn, mỗi khi Mạn Châu và Sa Hoa luân hồi chuyển thế, trên con đường hoàng tuyền ngửi thấy mùi hương của hoa bỉ ngạn thì có thể nhớ lại bản thân ở kiếp trước, sau đó thề không bao giờ chia lìa nữa nhưng vẫn lần nữa bị lời nguyền kéo vào vòng luân hồi.

    Hai nhân vật gắn với hình tượng hoa và lá dù cùng nằm trên một thân cây nhưng mãi mãi không tìm thấy nhau. Người ta thường hay nói về nổi đau đúng người và đúng thời điểm trong tình yêu. Thế nhưng trong chuyện tình lâm ly bi đát kia thì dù biết là yêu đúng người đấy nhưng sẽ luôn sống trong sự dằn vặt tuyệt vọng vì mãi mãi sẽ không tồn tại thời điểm tương phùng.

    Có thể vì nét đăc trưng của hoa và lá mà người xưa đã xây dựng lên câu chuyện như trên. Nhưng dù thế nào thì không ai có thể phủ nhận được vẻ đẹp tuyệt sắc, đỏ rực của hoa như sự rạo rực, nóng bỏng của tình yêu, hay chất độc của hoa cũng như lưới tình mắc vào cũng như uống phải thuốc độc không thuốc giải. Hoa như hội tụ mọi hỉ nộ ái ố của tình yêu ngang trái.

    Tên gọi khác của hoa bỉ ngạn

    Tên khoa học: Lycoris Radiata

    Tên tiếng trung: Mạn châu sa hoa, Bỉ ngạn hoa, Hoa địa ngục, Hồng hoa thạch toán, Thạch toán, Long trảo hoa, Vô nghĩa thảo, U linh hoa, Vong xuyên hoa, San u độc

    Tên tiếng nhật: Jigoku Bana, Higanbana, Tengai Bana, Shibito Bana, Kamisori Bana, Mạnushage

    Bỉ ngạn có tên tiếng Nhật là Manushage

    Tên tiếng anh: Red spider lily, Cluster Amaryllis, Shorttube Lycoris

    Ý nghĩa hoa bỉ ngạn là gì?

    Hoa Bỉ Ngạn bị “gán” với ý nghĩa của sự chia li, đau buồn cũng từ chính con người xây dựng mà lên. Bởi hoa vốn dĩ chỉ là vật vô tri vô giác, lẽ ra cũng đáng được trân trọng, nâng niu bởi vẻ đẹp mà nó mang lại cho đời như bao loại hoa khác. Có lẻ chỉ có thể nói rằng hoa “kém may mắn” hơn so với những loại hoa khác khi không được nhắc đến với một câu chuyện viên mãn hay một ý nghĩa tích cực.

    Hoa bỉ ngạn biểu tượng cho người đã mất và việc trồng hoa xung quanh bia mộ những người đã khuất có ý nghĩa tâm linh vừa tạo thẫm mỹ và không gian. Cây hoa bỉ ngạn mang một ý nghĩa buồn nhưng nếu xét về mặt phong thủy cây mang ý nghĩa tâm linh rất tốt.

    Ý nghĩa của bỉ ngạn hoa

    Bỉ ngạn mang trong mình nhiều ý nghĩa sau sắc khác nhau và ý nghĩa của hoa còn phụ thuộc vào văn hóa của các nước, từng khu vực. Ở Nhật Bản, ý nghĩa hoa bỉ ngạn được xem là những hồi ức đau thương, vậy nên vào thời gian bỉ ngạn nở hoa, người dân nơi đây thường đi thăm viếng và sử sang lại mồ mả cho những người đã khuất.

    Tại Triều Tiên, hoa mang ý nghĩa về sự nhung nhớ của hai người ysu thương nhau. Còn tại Trung Quốc, hoa là loài hoa nói đến sự ưu mỹ thuần khiết.

    Nhiều người cho rằng vì là hoa dành cho người chết nên trồng xung quanh nhà sẽ không tốt, gia đình gặp nhiều điều bất trắc. Tuy nhiên, quan niệm này là sai lầm. Trồng hoa sẽ là sự kết nối giữa người còn sống với ông bà tổ tiên, giúp ông bà có thể về thăm và phù hộ cho con cháu trong gia đình.

    Về phong thủy, trồng hoa bỉ ngạn trước cổng nhà giúp gia chủ gặp được nhiều may mắn trong công việc cũng như trong cuộc sống tương lai.

    Vườn hoa bỉ ngạn tại Nhật Bản

    Du khách đến tham quan Nhật Bản không thể bỏ lỡ lễ hội hoa Bỉ Ngạn. Đây là một lễ hội rất hấp dẫn ở Nhật, thường diễn ra vào ngày 17/9 tới ngày 2/10, kéo dài tận 16 ngày. Du khách sẽ tham quan, chiêm ngưỡng vẻ đẹp loài hoa này tại công viên Kinchakuta manjyushage, thành phố Hidaka, được mở cửa suốt từ 9h sáng tới 16h30 chiều.

    Hoa bỉ ngạn có độc không?

    Củ của bỉ ngạn có vị đắng và có độc bởi trong củ có chứa chất Lycorine – chất độc gây tổn hại đến dây thần kinh. Nếu ăn nhầm củ của loài hoa này có thể dẫn đến ngộ độc, nôn mửa, tê liệt hệ thần kinh, nghiêm trọng hơn là tử vong mà không rõ lý do.

    Bỉ ngạn là loài hoa có độc từ củ

    Hoa có chứa chiết xuất nước gây ức chế sự phát triển của nhiều loài cây xung quanh. Vì vậy, nơi hoa bỉ ngọc mọc sẽ không có sự xuất hiện của các loài cỏ dại hay của các loài cây khác.

    Phương pháp nuôi trồng hoa bỉ ngạn

    Hoa bỉ ngạn được nuôi trồng bằng củ và đất dùng để trồng hoa phải tơi xốp, có đủ độ ẩm và có khả năng thoát nước tốt.

    Thời điểm thích hợp để trồng bỉ ngạn hoa là khoảng thời gian cuối đông đầu xuân. Tuy nhiên,bạn vẫn có thể trồng hoa vào các mùa trong năm, khi trồng vào mùa hè thì cây vẫn xanh tươi và phát triển tốt. Nếu bạn trồng vào mùa xuân thì cây sẽ phát triển nhanh và cho hoa đẹp hơn.

    Cách trồng loài hoa bỉ ngạn xinh đẹp

    --- Bài cũ hơn ---

  • Hoa Mẫu Đơn – Ý Nghĩa Và Biểu Tượng Của Sự Giàu Có
  • Ý Nghĩa Hoa Mẫu Đơn Hơn 90% Bạn Ko Hề Biết
  • Ý Nghĩa Hoa Mẫu Đơn
  • Hương Tràm Chia Sẻ Ý Nghĩa Đặc Biệt Của Tên Mình, Nhân Dịp Sinh Nhật Tại Mỹ
  • Cây Giáng Hương – Cây Công Trình Tuyệt Vời Trong Thành Phố
  • Câu Chuyện Chia Cắt Mang Tên Cầu Hiền Lương

    --- Bài mới hơn ---

  • Tên Phạm Hương Thảo Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Tên Vũ Hương Thảo Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Tên Trần Hương Thảo Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Tên Phạm Hương Linh Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Hồ Xuân Hương Đà Lạt Và 10 Điều Thú Vị Nhất Ở Đây
  • THUYẾT MINH VỀ CẦU HIỀN LƯƠNG SÔNG BẾN HẢI QUẢNG TRỊ

    Cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải, thuộc địa phận của thôn Hiền Lương, xã Vĩnh Thành, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Sông Bến Hải bắt nguồn từ dãy núi Trường Sơn và chảy dọc theo vĩ tuyến 17. Sông là ranh giới của 2 huyện Vĩnh Linh và Gio Linh với chiều dài 100km.

    Sông Bến Hải nằm ở vĩ tuyến 17 nơi được chọn làm ranh giới phân định quân sự tạm thời của hai miền Nam – Bắc sau hiệp định Giơ – ne – vơ. Từ đây mở ra rất nhiều những câu chuyện đáng buồn. Hai miền chỉ cách nhau ở giữa cây cầu và chúng ta đã phải đánh đổi sức cũng như mạng người suốt 21 năm trời đằng đẵng để có thể xóa bỏ ranh giới đau đớn đó.

    DU LỊCH QUẢNG TRỊ KỂ VỀ CẦU HIỀN LƯƠNG SÔNG BẾN HẢI

    Đã có rất nhiều câu chuyện mang ý nghĩa lịch sử rất quan trọng đã diễn ra ở đây. Những câu chuyện vừa bi tráng vừa hùng cường. Trong những ngày tháng địch và ta phân tranh giữa vĩ tuyến 17 không chỉ có những cuộc chiến trên chiến trường với bom đạn, với cái chết. Mà còn có những cuộc chiến tư tưởng mang ý nghĩa khích lệ to lớn trong lòng dân. Cuộc chiến chọi cờ giữa ta và chính quyền Ngô Đình Diệm diễn ra gay gắt. Khi ta dựng một cột cờ với cờ đỏ sao vàng tung bay giữa vùng trời tự do thì chính quyền tay sai sẽ dựng một cột cờ cao hơn để thị uy. Hai bên cứ nâng mãi độ cao của cờ cho đến khi ta giành được chiến thắng mới thôi. Câu chuyện tưởng chừng như rất hài ấy lại mang đến động lực rất lớn cho nhân dân hai miền.

    vì vĩ tuyến 17 cắt ngang cầu và chia cầu thành hai miền. Cho nên dưới sự quản lí của chính quyền tay sai với tư tưởng muốn kích động lòng dân. Đồng thời, đả kích vào sự chia cắt đau thương đã cho sơn nửa cầu bên mình thành màu xanh. Quân ta nhìn thấy được ý đồ đó ban đêm liền cho người sơn màu xanh phần cầu còn lại. Với ý nghĩa luôn mong muốn được thống nhất. Khi thấy sự việc diễn ra như vậy quân địch lại cho thay đổi màu sơn. Và quân ta lại tiếp sơn màu cho màu cầu trùng nhau ở cả hai phía. Cuộc chiến ấy kéo dài mấy năm liền cho đến khi địch chán mới thôi. Trên bất cứ mặt trận nào, quân và dân ta đều bền ga, bền chí và đồng lòng.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Ba Chị Em Ruột Có Tên Dài Và Độc Đáo Nhất Việt Nam
  • Tên Con Trần Trung Hiếu Có Ý Nghĩa Là Gì
  • Tên Con Cao Trung Hiếu Có Ý Nghĩa Là Gì
  • Chữ Hiếu Trong Tiếng Trung 孝 Xiào
  • Tên Lê Trung Hiếu Ý Nghĩa Gì, Tốt Hay Xấu?
  • Câu Chuyện Về Những Cái Tên Của Chó Rottweiler

    --- Bài mới hơn ---

  • Chó Rottweiler Giá Bao Nhiêu Tiền? Mua, Bán Ở Đâu Hà Nội, Tp Hcm
  • Một Số Căn Bệnh Hay Gặp Ở Chó Rottweiler
  • Chó Samoyed Giá Bao Nhiêu? Mua Ở Đâu Tại Hà Nội, Tp Hcm
  • Chó Samoyed Giá Bao Nhiêu? Mua Ở Đâu? Có Dễ Nuôi Không? Cho Ăn Gì?
  • Cách Huấn Luyện Chó Samoyed. Chia Sẻ Cách Nuôi Chó Samoyed
  • Rottweiler là cái tên phổ biến nhất của giống chó này, được công nhận bởi Câu lạc bộ chó kiểng Hoa Kỳ (AKC)Câu lạc bộ chó Rottweiler Đức (ADRK). Nhưng chắc hẳn bạn đã từng nghe những cái tên khác của chúng, thậm chí một số cái tên bạn chưa nghe đến bao giờ.

    Chó Rottweiler Đức, Rottweil Metzgerhund và Chó của người bán thịt

    Chắc hẳn bạn đã từng nghe đến cái tên Rottweiler trước đó. Đây là một loài chó to, đen, lông mượt, có đốm nâu, đầu to, tai cụp cỡ vừa, vai rộng, đuôi cụt, phong thái cao quý, và ngoại hình vạm vỡ, trông chúng như sinh ra để làm việc. Đó cũng là lý do người ta nhân giống chúng.

    Rottweiler cũng được biết đến với cái tên Rottweil Metzgerhund. Nhưng một số người lại gọi chúng là Chó của người bán thịt. Đó là do Rottweiler từng được sử dụng để chăn gia súc và bảo vệ gia súc, vật tư. Loài chó đa năng này đã phục vụ con người từ thời La Mã.

    Vào năm 260 sau Công nguyên, khi bị người Swabians đẩy ra khỏi nước Đức, người La Mã đã ra đi để lại những người bạn đồng hành của họ. Những chú chó này ban đầu đã theo chân quân đội La Mã qua dãy Alps. Họ quyết định định cư ở vùng phía nam nước Đức. Vào thời đó, gia súc và gia cầm là nguồn kiếm sống quan trọng. Nếu không chăn nuôi, người ta cũng phải phụ thuộc vào hình thức nông nghiệp khác. Đức là một nơi tuyệt vời để trao đổi, mua bán hàng hóa.

    Loài chó mà người La Mã mang theo và để lại đã trở thành món hàng hóa được săn lùng. Chúng làm được nhiều việc, khỏe mạnh, vạm vỡ và thông minh. Người ta bắt đầu nhân giống và bán những chú chó này vì chúng là chó lao động, đồng thời cũng là những người bạn đồng hành. Đó là một trong những lý do chính người ta gọi dòng tuyệt vời này là chó Rottweiler Đức.

    Khoảng năm 700 sau Công nguyên, khi nhà thờ Thiên chúa giáo được dựng lên thay cho Phòng tắm La Mã, người ta đã quyết định đặt tên thành phố tuyệt vời, phát triển kinh tế nhờ nông nghiệp, chăn nuôi, buôn bán này. Do người La Mã thiết kế những nhà tắm với gạch ốp màu đỏ, nên thành phố được biết đến là Rottweil. Thành phố với nên nông nghiệp bùng nổ đây chính là quê hương của loài chó lao động tuyệt vời này. Những chú chó thông minh, khỏe mạnh, nghe lời được gọi là Rottweil Metzgerhund, hay đơn giản là Chó của người bán thịt.

    Rottweil Metzgerhund, hay Chó của người bán thịt chính là tên gọi cũ của loài Rottweiler. Nhưng tại sao chúng lại được gọi là Chó của người bán thịt? Có thể bạn chưa biết, Rottweiler là một người bạn đồng hành đa năng. Chúng có cái tên Chó của người bán thịt đơn giản vì chúng kéo xe chở thịt cho người bán thịt. Chúng không chỉ khỏe mạnh để kéo những chiếc xe chở đầy thịt, mà còn kiêm nhiệm vị trí bảo vệ cho xe kéo.

    Người bán thịt yên tâm khi không có kẻ nào dám ăn trộm thịt từ xe kéo được bảo vệ bởi một chú chó với hàm răng lớn, sẵn sàng tấn công. Xe ngựa kéo dễ gặp rắc rối, do ngựa không có bản năng bảo vệ. Nhưng chó thì có bản năng đó và còn có thể được huấn luyện. Hơn nữa, một người bán thịt cũng cảm thấy an tâm khi có người bạn đồng hành trung thành bảo vệ số tiền bán thịt.

    Và thế là, Rottweil Metzgerhund, hay Chó của người bán thịt, được gọi với cái tên đơn giản Rottweiler. Ngày nay, chúng vẫn thực hiện nhiều công việc như chó phục vụ, chó cảnh sát, chó cứu hộ, chó bảo vệ và chó bầu bạn.

    Loài Rottie không chỉ thông minh mà còn có bản tính tốt bụng. Gần đây, chúng mang tiếng xấu do ngày càng nhiều chó Rottie được sử dụng trong những cuộc chọi chó nguy hiểm do kích cỡ, sức mạnh và khả năng có thể được huấn luyện của chúng. Nhưng chúng ta không bàn đến khía cạnh tiêu cực này. Rottweiler vỗn dĩ sinh ra để bảo vệ, bầu bạn và trong một số trường hợp, thay ta làm việc.

    Trong số những cái tên không truyền thống của Rottweiler còn có một phiên bản ngắn là Rott. Một cái tên đơn giản, không mỹ miều nhưng đủ để người ta không thể nhầm lẫn.

    Tóm lại, Rottweiler còn được gọi thân mật là Rott, RottieChó của người bán thịt. Trong đó, cái tên Chó của người bán thịt mang tính tượng hình nhất. Như đã đề cập ở trên, Chó của người bán thịt kéo xe thịt và bảo vệ thịt khỏi những tên trộm. Ngày nay, chúng còn thực hiện nhiều công việc khác nên ta gọi chúng là Rottweiler, thay vì Chó của người bán thịt.

    Chúng đến từ vùng Rottweil, vậy tại sao chúng ta không gọi chúng là Rottweiler? Với cái tên Chó của Nngười bán thịt, chúng ta sẽ hình dung ra những chú chó chỉ biết kéo xe thịt. Nhưng chúng còn làm được nhiều hơn thế. Chúng bảo vệ thịt khỏi những tên trộm, và trung thành bảo vệ người chủ trên đường về nhà, với món tiền bán thịt trong tay.

    Dù được gọi là Rottweiler, Rottweil Metzgerhund, Chó của người bán thịt, Rottie hay đơn giản là Rott, những người bạn đồng hành trung thành này đã phục vụ con người từ rất lâu, và nhờ có những người yêu loài chó này, mà chúng sẽ còn ở bên ta rất lâu nữa.

    Một vài ý tưởng đặt tên cho chó Rottweiler đực:

    • Ace, Archie, Aaron
    • Ben, Benji, Bo, Bobo, Boots, Buddy
    • Captain, Chief, Chip, Cody, Colt
    • Dash, Duke, Dusty
    • Felix
    • Goober, Gumby, Gus
    • Hawk, Hunter
    • Jack, Jax, Joker
    • Kid, King, Kobe
    • Lance, Leo, Lucky
    • Mac, Milo, Monty
    • Ollie, Oscar
    • Paws, Pepper, Prince
    • Ranger, Riley, River, Ruff, Rusty
    • Sal, Sam, Sarge, Scooter, Spike, Stone
    • Tank, Tiger, Toby, Trip, Tug
    • Warrior, Wolf
    • Zack, Zues

    Một vài ý tưởng đặt tên của chó Rottweiler cái:

    • Abbie, Allie, Angel, Annie
    • Beth, Blair, Blondie, Brook,
    • Callie, Candy, Casey, Cassie, Chloe, Claire, Cookie
    • Daisy, Dawn, Destiny
    • Echo, Ellie, Etsy
    • Feather, Foxy, Fofo
    • Gabby, Ginger, Glory
    • Hanna, Heidi, Holly, Hope
    • Iris, Izzy
    • Jade, Jenny, Jewel, Josie, Julie
    • Kate, Kayla, Krissy
    • Lacy, Lady, Leah, Lee, Lilly, Lucy
    • Macy, Mandi, Maggie, Marie, Misty, Missy, Molly, Muffin
    • Nana, Nikki
    • Penny, Polly
    • Rain, Raven, Rose
    • Sandy, Sasha, Shadow, Shelby, Skye, Sophie, Sunny
    • Tammy, Tasha, Terry, Twinkly
    • Whisper

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nuôi Chó Phốc Sóc Cần Biết Những Gì
  • Hướng Dẫn Đặt Tên Chó Theo Tiếng Nhật Hay Và Độc Đáo
  • Cách Đặt Tên Cho Chó Nhật Hay Và Ý Nghĩa Nhất
  • Nuôi Chó Theo Phong Thủy Để Mang Lại Vận May Cho Gia Đình Và Kinh Doanh!
  • Những Cách Đặt Tên Cho Chó Cực Ngầu
  • Web hay
  • Links hay
  • Guest-posts
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100